Chương 1 : Quyển 3 : Người đàn ông của tôi là Trần Thế Mỹ


Bên ngoài một tiếng sấm rền, tôi lại càng hoảng sợ, giật mình tỉnh giấc.

Sờ soạng sang bên cạnh, không có một bóng người, giờ tôi mới thanh tỉnh lại, đúng vậy, tôi chính là ở nhàmột mình, Gia Tuấn không có ở đây, anh ấy đã rời khỏi tôi rồi.

Chạng vạng ngày hôm qua, tôi mở tomắt nhìn chiếc xe Khải Mỹ của anh biến mất khỏi tầm mắt tôi, anh đãkhông quay đầu lại, rất kiên quyết, thật giống như tôi là đối thủ đã bịanh đánh bại, tôi thua, còn anh, là một người chiến thắng, tư thế ngẩngcao đầu, chẳng đáng để quay đầu lại.

Bên ngoài trời đang mưa rất to, bỗng dưng, tôi rất muốn xuống giường đi xem cửa sổ các phòng đã đóng kín hay chưa, thế nhưng bật công tắc đèn lên, mà lại hoàn toàn đen kịt, thì rađã mất điện rồi. Tôi cảm thấy vô cùng sợ hãi, Gia Tuấn không ở đây, đêmdài đằng đẵng, tôi khiếp đảm không dám xuống giường.

Cả tối tôi không có ăn gì, Chu Viđến chơi với tôi còn cằn nhằn liên miên rất nhiều, cô ấy rao giảng không ngừng, khuyên giải an ủi tôi, thế nhưng tôi ngoài rơi lệ, thì không cócách nào khác.

Tôi chỉ nhớ rõ tôi nói lảm nhảm nhưmột con gà mái mổ thóc, quay đi quay lại chỉ có một câu nói, “Vì sao Gia Tuấn muốn ly hôn với mình, vì sao?”

Chu Vi suy nghĩ rồi hỏi tôi: “Đinh Đinh, cậu chưa bao giờ hoài nghi Gia Tuấn sẽ có đàn bà bên ngoài à?”

“Gia Tuấn sẽ không làm chuyện như vậy.”

Chu Vi thở dài: “Đinh Đinh, cậu thực là được nuôi dưỡng ở nhà đến có chút ngu dốt rồi. Chồng cậu làm chuyệngì sau lưng cậu, cậu cũng hoàn toàn không biết gì cả.”

Tim tôi nhất thời trầm uống, lòng bàn tay nắm chặt lại.

“Cậu nghe được gì?”

“Không phải là tớ nghe được, mà là tớ tận mắt chứng kiến, thậm chí Gia Tuấn cũng thẳng thắn thú nhận.”

Tôi trợn to mắt, không thể tin nổi, “Cậu chứng kiến? Gia Tuấn cũng thẳng thắn thú nhận, đây là có chuyện gì?”

Tôi không thể tin nổi, ý của Chu Vi là Gia Tuấn có đàn bà ở bên ngoài?

Tôi bắt chặt lấy tay của Chu Vi,giọng run run: “Nói cho tớ biết, đừng nói dối tớ, Gia Tuấn không có nóicho tớ biết, cậu nếu thực sự là bạn của tớ thì nên nói cho tớ biết.”

Cô ấy vô cùng thương cảm nhìn tôi,ánh mắt phức tạp, muốn nói lại thôi, rốt cục nói với tôi: “Đúng vậy, Gia Tuấn có một người bạn gái rất không tệ, bọn họ gặp gỡ cũng không phảilà ngày một ngày hai nữa, có một lần tớ nhìn thấy bọn họ đi ăn ở SongHoa, chính là chuyện của mấy ngày hôm trước, quan hệ hai người rất thânthiết, nhưng đáng giận nhất là không ngờ Gia Tuấn còn không chút tránhné cố kị tớ, thoải mái tới chào hỏi tớ. Tớ cực kỳ tức giận hỏi quan hệcủa anh ta với người đàn bà kia, vậy mà anh ta dĩ nhiên trực tiếp trảlời tớ rằng, đó là bạn gái anh ta.”

Tôi tức khắc trước mắt biến thành màu đen, lập tức hỏi cô ấy: “Vài ngày trước? Tại sao không nói sớm hơn cho tớ biết?”

Chu Vi cần tay tôi, “Thực ra tớ biết ý tứ của Gia Tuấn, anh ta làm rõ ràng trước mặt tớ như thế, chính làmuốn tớ to mồm lập tức nói cho cậu, nhưng mà tớ nên nói thế nào? Nhắcnhở cậu hay là cảnh cáo anh ta? Đinh Đinh, cậu phải bình tĩnh, đàn ôngnếu ngoại tình, cậu không giữ được đâu.”

Tôi tức giận đến môi phát run lên,“Chu Vi, uổng công tớ coi cậu là bạn tri kỷ nhất của mình, cậu biết rõchồng tớ bồ bịch sau lưng tớ, vậy mà cậu lại cùng một bè lũ với loại đàn ông này, giúp hắn che đậy dối trá, mệt tớ toàn tâm toàn ý đối với cậu,thế mà cậu lại đá trái tim tớ tới Everest*.” (*ngọn núi cao nhất thếgiới)

Chu Vi cũng nổi giận: “Vậy cậu muốntớ làm sao bây giờ? Nếu như tớ nói với cậu rằng, Phó Gia Tuấn ngoạitình, cậu sẽ tin tưởng sao? Cậu nhìn chính cậu đi, mấy năm vừa qua, cậugả cho Phó Gia Tuấn, coi lời hắn nói là thánh chỉ, hắn muốn cậu đi đằngđông, cậu không dám đi đằng tây, lúc bình thường mà tớ vô tình nói PhóGia Tuấn hiện tại xuất sắc rồi, cũng cao giá rồi, cậu liền lập tức rítgào với tớ, bảo hộ ông xã như bảo hộ két sắt, tớ mà lại chạy tới trướcmặt cậu mách lỗi của ông xã cậu , tớ lại chẳng phải ông cụ già đi tìmthạch tín ăn, không muốn sống nữa?”

Cả người tôi run lên giống như cáisàng, bi ai vô hạn, thì ra Gia Tuấn không phải chợt nghĩ nông nổi, anhấy bên ngoài có đàn bà, bên ngoài có đàn bà rồi!

Chu Vi thở dài: “Đinh Đinh, đừngtrách người khác, là do chính cậu đã quá yêu Phó Gia Tuấn thôi, cậu yêucó chút mù quáng rồi, hoàn toàn không tin hắn sẽ có một ngày cừu biếnthành cọp, cho nên hắn mới đề nghị ly hôn với cậu, cậu liền không biếtlàm gì.”

Tôi chờ một lúc lâu sau, lúc này mới nhớ ra hỏi cô ấy: “Người đàn bà kia là cái dạng gì?”

Cô ấy suy nghĩ rồi nói, “Vóc dáng cao ráo, diện mạo cũng rất thanh tú, khí chất không tệ, không giống kiểu người hồ ly tinh.”

Tôi tức giận đến môi run run. Cao ráo? Khi dễ tôi lùn? Diện mạo cũng thanh tú, khí chất cũng không tệ?  Ý tứ là còn đẹp hơn tôi?

Đổi lập trường, tôi cũng phải bìnhổn lại, nếu như đối phương còn không bằng tôi, Phó Gia Tuấn phạm phảibệnh ti tiện gì mà vứt bỏ tôi để đi chơi dong chi tục phấn ở bên ngoài?

Chu Vi kiên trì khuyên bảo tôi,“Đinh Đinh, cậu không phải sợ, cậu và Gia Tuấn có tình cảm sáu năm, thời gian sáu năm đó, trung tâm thế vận hội Olympic cũng xây được vài cái,tớ không tin hôn nhân của bọn cậu có thể phức tạp khó khăn hơn so vớikhai mạc một thế vận hội Olympic đi? Cậu còn đang nghi ngờ Gia Tuấn đúng không? Như vậy cậu dịu dàng một chút khơi thông với Gia tuấn, là đànông thì đều có tư tưởng ngoại tình, chủ yếu xem hắn có chùi mép haykhông, nếu như cậu thực sự muốn giữ gìn hôn nhân, cậu nhất định phải nói chuyện thẳng thắn với Gia Tuấn.”

Tôi che mặt, nước mắt giàn giụa, làđàn ông thì đều có tư tưởng ngoại tình? Dựa vào cái gì mà đàn ông có thể hô phong hoán vũ, còn đàn bà phải nề nếp hiền thục làm người vợ cám bã ở đằng sau bọn họ? Tốt thôi, cho dù tôi là người vợ cám bã, cũng khôngphải còn có một câu nói, người vợ cám bã không bị hạ đường* hay sao? (*ý chỉ bị ghẻ lạnh, mất quyền)

Lúc mới cùng chung sống với GiaTuấn, bởi vì thất bại một vụ kiện, anh ấy cực kỳ nản chí, danh vọng hạthấp tới mức thấp nhất, khoảng thời gian đó, anh không nhận được mấy vụkiện, vô cùng lầm mê, tôi vẫn ở bên anh. Anh lên tòa, tôi đều đến xem.Thậm chí trước khi anh lên tòa, tôi còn diễn người làm chứng của đốiphương, kẻ mất dạy nhất tục tằn nhất, điêu toa nhất khốn nạn nhất, chỉthiếu điều không tự biến mình thành heo thành chó. Ngày hôm nay, anh mới hơi có thành tựu, anh cũng đã bèn học Trần Thế Mỹ*? (*Xem thêm về TrầnThế Mỹ: click here)

Tôi không ngừng khóc, Chu Vi đành phải không ngừng khuyên nhủ tôi, rút giấy ăn ra hết tờ này đến tờ khác.

36 Chiêu Ly Hôn - Chương #29


DMCA.com Protection Status
Chương 29/183