Chương 2 : Quyển 3 : Hiệp nghị ly hôn


Chu Vi rốt cuộc đi khỏi, cô ấykhuyên tôi cũng đã khuyên dốc hết lòng hết dạ rồi, tôi không nhớ rõ côấy nói những gì với tôi, nhưng trong lúc đó cô ấy có một câu nói gọi tôi trở về nơi vô cùng.

“Đinh Đinh, có đôi khi phải tin theo lời ông bà nói, ông bà nói rằng, đàn bà trong tay có chút tiền thì lưng mới có thể giữ thẳng được, như vậy mới không bị người ta ức hiếp. Chodù trong tay cậu  không có tiền, cũng phải tìm cách nắm giữ túi tiền của đàn ông, không vì cái gì khác, cũng chỉ để bản thân tìm được một chỗdựa mà yên thân gửi phận. Tiền bạc của Phó Gia Tuấn có do cậu bảo quảnhay không?”

Tôi cười khổ, thực sự là bạn tốt,bạn bè tri kỷ, người bạn thực tế, mắt thấy tôi đã sắp thất thế, liền lập tức khuyên tôi, vơ vét, tranh thủ vơ vét, vơ vét đến từng miếng một.Tôi biết cô ấy rất tốt với tôi, thế nhưng, nếu như người yêu nhất cũngkhông muốn tôi nữa, tôi cần chút tiền ấy có ích lợi gì? Tiền bạc khôngmua được tình cảm, nỗi bi thương khôn cùng đã làm chết tâm rồi.

Tôi nằm trên sô pha, chương trình ti vi lúc ẩn lúc hiện trước mắt tôi, bất cứ chương trình tivi nào cũngkhông thể tĩnh lại được ba phút, tôi tập trung không được tinh lực.

Nếu tôi là người phụ nữ có sự nghiệp như Chu Vi, bận rộn công tác đến sứt đầu mẻ trán, thì còn có thời gianvui đùa bay nhảy với đàn ông, thế nhưng hiện tại tôi đều không phải, tôi là một người phụ nữ ở nhà, bình thường như nhiều người, chồng bảo tôingốc, tôi phải ngốc, tôi sớm đã trở thành không còn là chính mình nữa.

Ngoài cửa sổ, trong khu nhà dần dần trở nên yên tĩnh, đèn đóm các nhà dần tắt.

Tôi nằm ở trên giường, nhắm mắt lại.

Trên vi vi là bản tin nửa đêm. Thành phố không thịnh vượng, tài chính khủng hoảng, các vụ tranh cử bê bốitai tiếng của các nước…

Tôi không quan tâm, xã hội có âm u nữa cũng liên quan gì đến tôi, thế giới của tôi chỉ có một mình Gia Tuấn.

Cuối cùng, tôi cũng mệt mỏi mà ngủ,trong giấc mơ, dường như tôi vẫn còn dựa sát vào Gia Tuấn, anh ấy đangôm tôi, vỗ về vai tôi, che chở tôi, “Đinh Đinh, rốt cuộc vẫn đạp chăn.”

Trong lòng tôi đau xót, “Gia Tuấn.”

Bên ngoài vang lên một tiếng sấm, tôi hét lên một tiếng, sợ đến cả người lạnh run.

Một tiếng sấm lại vang lên, tôi thực sự rất sợ, trong phòng này chỉ có một mình tôi, dường như bốn phía đềulà những bóng dáng lén lút, tuy rằng tôi biết rõ là tôi đang tự hù dọamình, thế nhưng tôi vẫn vùi đầu thật sâu vào trong chăn, tôi không dámxuống giường.

Chôn đầu vào, tôi khóc.

Đúng lúc này, cánh cửa bảo vệ ở bên ngoài sột soạt mở ra, trong lòng tôi một trận sợ hãi, một trận kích động.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếngbước chân quen thuộc vào nhà, một trận mừng rỡ nổi lên trong đầu tôi.Tôi vui không thôi kêu lên: “Gia Tuấn?”

Tôi hài lòng nhảy dựng lên khỏigiường, lảo đảo không có đứng vững, “A” một tiếng, tôi ngã xuống mặtđất, đầu gối bị té đau nhức, tôi không nhịn được rên rỉ, ủy khuất khôngthôi.

Bước chân vội vã, Gia Tuấn đẩy cửa phòng ngủ ra, thấy tôi còn đang ngã ở dưới đất, anh rất nhanh tiến đến, đỡ tôi dầy.

Tôi vui quá mức tới bật khóc, “Gia Tuấn.”

Sờ quần áo trên người anh, ẩm ướt? Tôi nôn nóng, “Gia Tuấn, quàn áo anh đều ướt cả rồi, mau, mai đi thay đi.”

Anh không nói lời nào, nâng tôi dậy đưa trở về giường nằm xong, anh lại xoay người đi ra.

Lại giống như trước đây, anh đi xemxét các phòng một phen, kiểm tra xong tất cả cửa sổ, ổ điện, tất cả đềubình yên vô sự, rồi anh quay trở lại, tựa vào bên cửa.

Tôi ngơ ngác nhìn anh, trong bóngtối, tôi không thấy rõ được vẻ mặt anh, thế nhưng tôi vẫn có thể cảmgiác được mùi vị quen thuộc trên người anh. Hiện tại tôi rốt cục đã hiểu được rõ ràng vì sao lúc đi học có một câu nói: “Bóng dáng anh giống như một cây cao, tịch mịch mà cô độc và cao ngạo.”

Hiện tại bóng dáng chồng tôi giống như một cái cây, là một cây cao anh tuấn, suất khí, tiêu sái.

Tôi ngồi ở cạnh giường, mười ngónchân đều đang căng thẳng mà run run, tôi và anh, ở trong đêm tối như thế này, lẳng lặng đối mặt nhìn nhau, ai cũng không thấy rõ vẻ mặt của đốiphương, trong không khí tràn ngập một mùi vị tĩnh mịch, bên ngoài thìlại là tiếng mưa to giội xuống.

Cuối cùng, tôi đứng lên, cẩn thậnđi đến bên cạnh anh, kéo cánh tay anh.

“Gia Tuấn.” Tôi gọi anh, ngẩng đầu lên, nhìn kỹ khuôn mặt anh.

Anh không có biểu lộ gì cả, trong lòngtôi run sợ, không đoán được anh đang nghĩ gì, thế nhưng tôi thực sự rấtsợ, tôi sợ anh đi khỏi, tôi cần anh. Vì vậy tôi ngẩng đầu lên, sợ sợnhát nhát mà đưa môi tới gần.

Nếu là như bình thường trước kia, chỉcần tôi có một chút biểu lộ như thế, anh sẽ lập tức mềm lòng, bị khuấtphục, nhiệt liệt nghênh đón nụ hôn của tôi, đồng thời dịu dàng ôm tôi.

Thế nhưng ngày hôm nay.

Anh đẩy tôi ra!

Tôi ngạc nhiên một trận, cứng ngắc tại chỗ.

“Em ngủ đi!” Giọng anh ngay cả một chút ấm áp cũng không có.

Tôi như cái cây khô cắm rễ tại chỗ.

Anh xoay người, không chút lưu luyến mà đẩy cửa một căn phòng khác, đi vào trong, khóa cửa lại.

Tôi mấy giây sau mới có phản ứng lại, nhất thời tê tâm liệt phế, ngũ tạng đều đau đớn thiêu đốt.

“Gia Tuấn, Gia Tuấn!” Tôi nhào tới bên cạnh cửa, liều mạng gõ cửa.

Tôi khóc gọi ở bên ngoài: “Anh mở cửa ra, anh mở cửa ra đi! Vì sao anh đối xử với em như vậy? Em đã làm sai chuyện gì?”

Dựa vào cửa, người tôi mềm nhũn trượt xuống.

“Gia Tuấn.” Tôi khóc tuyệt vọng: “Vìsao anh phải đối xử với em như vậy, là em làm sai ở chỗ nào? Chọc anhnổi giận? Em đã làm sai gì, anh phải nói với em chứ! Anh biết em ngốcmà, khi đi học em thi môn số học, đề có 120 phần em chỉ làm được 6 phần, đáp án nhắm mắt cũng mò ra em cũng mò sai. Anh luôn nói đầu óc của emlà đường thẳng đơn tuyến, em biết 3 cộng hai là 5, thế nhưng 3 nhân haiem vẫn có thể tính bàng 5, trong cuộc sống chuyện gì em cũng đều khôngbiết rõ ràng, Gia Tuấn, anh thấy em phiền chán rồi sao? Vậy anh nói choem biết được không? Em có thể sửa… Gia Tuấn…”

Tôi đập cửa, lệ rơi đầy mặt, chưa baogiờ biết rằng, tôi có thể khom lưng khuỵu gối như vậy, gia đình người ta phụ từ tử hiếu, phu thê hòa thuận, vậy mà tôi lại vào một đêm thêlương, khóc rống như con kiến hôi vậy, bi ai khẩn cầu anh ta.

Trong tiểu thuyết, trong ti vi, rấtnhiều phụ nữ khi bị đề nghị ly hôn thì đều có thể hiên ngang lẫm liệtchỉ vào người đàn ông phụ bạc mà hùng hồn nói một câu: “Ly thì ly, anhcút cho tôi!”

Chỉ có đối với người đàn ông mà mìnhkhông còn tình cảm nữa thì mới có thể nói ra lời đoạn tuyệt như vậy, thế nhưng tôi không thể, tôi không làm được, tôi yêu Gia Tuấn, muốn tôinhẫn tâm, tôi không giả bộ được.

Chúng tôi đã từng ngọt ngào đến cỡ nào, tôi chỉ mới hơi phát giận một chút, anh ấy liền lập tức cúi đầu tới lấy lòng tôi, kiên trì dỗ dành tôi, hiện tại tôi buông bỏ tất cả mặt mũi,tự tôn, cách một cánh cửa, đau khổ khẩn cầu anh, anh cũng không có để ý.

Nước mắt tôi rơi xuống, từng giọt lạitừng giọt, tí tách rớt xuống sàn gạch, tôi nghĩ nếu nước mắt có thể nói, chúng nó cũng nhất định sẽ bi thương hỏi: “Gia Tuấn, vì sao không cầnem?”

Tôi ở bên ngoài khóc, khóc thật lâu,Gia Tuấn thủy chung thờ ơ, rốt cục tôi khóc mệt mỏi, ủ rũ thu hồi nướcmắt, ngã trở về trên giường.

~~Vficland

~~Sáng hôm sau, tôi ngọ ngoạy mở mắt, nhìn đồng hồ bên cạnh giường một cái.

Tôi kêu lên sợ hãi: “Gia Tuấn, mau rời giường, sắp 8h rồi.”

Không xong, Gia Tuấn 8h đi làm, anhnhất định đến muộn rồi, hôm qua tôi còn muốn sau này sáng nào cũng phảitỉnh dậy làm bữa sáng cho anh, thế nhưng tôi lại ngủ quên mất.

Tôi đi mở cửa phòng anh ra, “Gia Tuấn, rời giường.”

Anh không ở đó, tôi vô cùng chán nản, ngồi xuống sô pha, liền nhìn thấy tờ giấy trên mặt bàn trà.

Vừa cầm lấy nhìn, lòng tôi liền phát lạnh.

Hiệp nghị ly hôn.

36 Chiêu Ly Hôn - Chương #30


DMCA.com Protection Status
Chương 30/183