Chương 5 : Quyển 3 : Không ngờ anh bảo vệ cô ta như vậy


Anh nhìn tôi, trong mắt có tỏa ra một chút vẻ mềm lòng, thế nhưng, liền giống như lửa lụi tắt, ánh mắt anh lại ảm đạm đi.

“Không, Đinh Đinh, đã quá muộn rồi.”

Tim tôi tan vỡ, “Gia tuấn!” Anh nóiđã quá muộn là ý gì? Tôi không cần tự tôn mà cúi đầu giữ anh lại, vậy mà anh ta lại nói đã quá muộn với tôi?

Anh quay mặt đi, không nhìn mặt tôi, “Đinh Đinh, xin lỗi, chúng ta đã từng yêu nhau, nhưng đây đã là quákhứ. Về phần em nói, muốn anh nói rõ một tiếng với cha mẹ em, được, anhsẽ tới nói với bọn họ! Hai người chúng ta, cuộc hôn nhân này anh khôngmuốn tiếp tục nữa! Mặc kệ em nghĩ anh thế nào, anh nhất định phải lyhôn.”

Tôi đóng đinh ở ghế thẩm phán, bên tai là giọng nói cứng rắn lạnh lùng và vô tình của anh:

“Đinh Đinh, bản hiệp nghị ly hôn kia của anh đã viết rõ rồi, tài sản chung của chúng ta nếu như em cho rằngbình quân chia không công bằng, không sao, dầu sao bên sai là anh, điềukiện để em đề ra là được rồi.”

Tôi không thể tin nổi, đây lại làlời chồng tôi nói, từng câu từng chữ của anh, nói đều rõ ràng, rất trựctiếp rất minh bạch, anh muốn ly hôn, thậm chí không tiếc để cho tôi tớiđề ra điều kiện, anh muốn ly hôn.

Tôi thất vọng đau khổ không ngớt,không thể tin nổi mà nhìn anh. Sườn mặt của anh vẫn anh tuấn như trước,thế nhưng hiện tại đối với tôi mà nói, anh xa lạ giống như diễn viêntrên màn ảnh. Bỗng nhiên nước mắt hoen đầy mi mắt tôi, cho tới giờ chưahề nghĩ tới có một ngày, tôi sẽ ở trong tâm trạng đau khổ như thế này mà hết lần này đến lần khác tỉ mỉ thưởng thức chồng tôi.

Giấy lau mặt trong tay tôi vo thànhmột cục nhỏ cứng ngắc, tôi lại lần nữa truy hỏi anh: “Gia Tuấn, anh thực sự quyết định rồi sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi cười khổ, “Được rồi, để tôi gặp cô ta một lần.”

“Không, có lẽ không cần thiết đâu.”

Tôi cười nhạt, “Gia Tuấn, mấy nămnay anh làm nhiều vụ kiện như vậy, vụ kiện ly hôn cũng không có ít, tình huống giống như tôi, tôi yêu cầu gặp mặt bên thứ ba, đây không tính làyêu cầu quá phận đi?”

Vẻ mặt của anh kiên nghị, thái độ vô cùng thẳng thừng, “Anh chỉ là nghĩ chuyện này nếu trách nhiệm là ở anh, thì để anh một mình tới gánh chịu là được rồi.”

Tôi nhất thời trở nên bi phẫn, “Gia tuấn, không ngờ anh lại bảo vệ cô ta như thế?”

Anh nhìn tôi, mày nhíu chặt, trong cổ họng giống như có một ngụm khí, nuốt không xuống, lại khạc không ra.

Cứng ngắc trong chốc lát, rồi anh chậm rãi nói: “Phải, anh là đang bảo vệ cô ấy, xin lỗi!”

Tôi bỗng nhiên tuyệt vọng, thân thểbắt đầu như nhũn ra. Tôi đến tột cùng là xuất phát từ một cái loại mụcđích gì mà tìm đến anh ta nói chuyện? Tôi lúc bắt đầu là chất vấn, saulại là cầu xin, thế nhưng mặc kệ tôi là khẩn vầu hay nhận sai, vậy màanh ta đều thờ ơ.

Phó Gia Tuấn thật nhẫn tâm.

Hai người chúng tôi nói chuyện xong rồi.

Tôi đứng lên, đột nhiên trước mắttôi tối sầm, đứng không vững chân liền lảo đảo một cái, tôi gần như đứng không nổi, suýt nữa té xỉu.

36 Chiêu Ly Hôn - Chương #33


DMCA.com Protection Status
Chương 33/183