Chương 19 : Quyển 3 :  Kẻ thứ ba lộ diện


Tôi cố nặn ra một nụ cười, miễn cưỡng trả lời nó: “Vậy sao?? Thực ra chị cũng đã gặp qua cô ta rồi.”

Mẹ vội chạy vào, kéo tay Đinh Đang: “Con nói cái gì? Đinh Đang, con đãbiết chuyện giữa chị và anh rể con từ lâu? Tại sao con không sớm nói cho mẹ biết?”

Đinh Đang nhỏ giọng càu nhàu: “Nếu như mẹ sớm biết, thế giới này không biếtsẽ loạn thành cái dạng gì.” Trái lại, nó tức giận bất bình mà nói: “Chị, em còn tưởng cô ta là dạng phụ nữ gì chứ, luận về vóc dáng tư thái côta đều kém xa chị, thật không hiểu tại sao anh rể lại muốn mắt cá chứkhông muốn trân châu.”

Tôi bị sự bao che ngây thơ của nó làm cho bật cười, “Đinh Đang, em thật quá đề cao chị rồi, cám ơn, à, mà em dùng cách gì để biết được người phụ nữ của anh rể em chứ?”

Đinh Đang đắc ý nói: “Có một anh chàng theo đuổi em, em đặt ra điều kiện,nếu như anh ta có thể giúp em theo dõi anh rể, tìm ra người phụ nữ cómối quan hệ mờ ám với chồng của chị em, em sẽ hẹn hò với anh ta.”

Tôi lắc đầu liên tục: “Em không nên hy sinh bản thân, xả thân cho sói ăn thịt sao? Không đáng.”

Trên mặt Đinh Đang hiện lên một chút ngại ngùng, nhưng giả vờ phản đối, nói: “Thấy anh chàng đó cũng khá có lợi ích mà, em cố gắng lắm mới cho anhta một cơ hội đó chứ.”

Mẹ sốt ruột ngắt lời nó, luôn miệng truy hỏi nó, “Nói, người phụ nữ kia là người như thế nào?”

Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.

Đinh Đang thuật lại sinh động như thật với mẹ ở bên ngoài phòng, tôi nằm ởbên trong, lòng dạ rối bời, nhưng cũng nghe được rất rõ ràng, Gia Tuấnthực sự làm quá lộ liễu, ngay cả một người lạ cũng có thể tùy tiện trara được chuyện của anh, đủ thấy rằng anh quá làm càn, còn tôi? Quá mứcngu ngốc.

Tôi cười khổ, hóa ra tình nhân bé bỏng của Gia Tuấn là một bác sĩ, nghềnghiệp tốt, cứu người, nhưng mẹ nó, Phó Gia Tuấn, có đúng anh cố tình bị thương hay không?

Hóa ra Quách Sắc làm việc tại bệnh viện Đức Nhân.

Bệnh viện Đức Nhân? Trong đầu tôi thoáng kích động, tôi liền nghĩ đến quyển sách “Các căn bệnh về xương” trên bàn Gia Tuấn.

Chẳng lẽ là lúc Gia Tuấn đi khám bệnh thì biết cô ta? Hai người mới quen đã thân, rất tâm đầu nên cả hai cùng lên giường?

Không đúng, Gia Tuấn từng nói anh và cô ta bí mật quan hệ gần một năm mà, tôi và Gia Tuấn đến khám bệnh ở Đức Nhân chưa được bao lâu? Nói như vậy,hai người bọn họ đã biết nhau từ trước? Trời ạ, tôi cười gượng, Phó GiaTuấn ơi Phó Gia Tuấn, anh thực sự rất có bản lĩnh, che giấu một thờigian dài như vậy.

Có một câu thật kinh điển, hiện thực chà đạp quá khứ, lưu lại nghiệt chủng thì đúng là hồi ức, hồi ức… …

Mẹ tôi bất an chạy vào vỗ vỗ tôi, “Đinh Đinh, Đinh Đinh.”

Tôi cay đắng nói: “Mẹ, xin mẹ đi chợ mua chút tôm về được không? Con muốn tự tay bóc tôm.”

Nhắm mắt lại, tôi lập tức chìm vào giấc ngủ.

Tôi tỉnh dậy, trong mũi ngửi thấy mùi vị của thức ăn, đúng là đến chỗ nàocũng không tốt bằng ở nhà mình, ở nhà có căn phòng ấm cúng, hương vị của bữa cơm, chiếc giường ấm áp…

Mẹ gọi tôi ăn cơm, tôi ngồi xuống, lặng lẽ nhìn người mẹ bất an, người cha bình tĩnh, em gái thì lo lắng.

Tôi không động đũa, dường như mọi người cũng có tâm sự ngổn ngang nên không động tay.

Tôi thở ra một hơi, nhìn tôm co quắp ở giữa bàn ăn.

Duỗi tay ra, trước tiên tôi gắp một con tôm đặt vào đĩa của cha, “Cha, chúc cha sống lâu trăm tuổi, luôn cơ trí.”

Sau đó tôi lại gắp một con đặt vào trong đĩa của mẹ, “Mẹ, chúc mẹ trẻ mãi không già, dồi dào sức khỏe.”

Tôi lại gắp một con đặt vào trong đĩa của Đinh Đang, Đinh Đang liên tục xua tay vì sợ, “Chị, tạm thời không cần chúc phúc em, chị chúc em một lời,em sẽ vấp té mất.”

Tôi nói một cách tự nhiên, “Tất cả mọi người đều cho rằng con vô cùng thấtbại, vô cùng đau khổ phải không? Đúng vậy, con rất đau khổ, thế nhưngtiếp tục đau khổ để làm gì, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, con không muốnly hôn, không muốn đánh mất cuộc hôn nhân này, nhưng con phải tự mình đi đánh trận chiến này, mọi người yên tâm, cho dù thua, con cũng sẽ thuathật sảng khoái, sẽ không chảy nước mắt khóc lóc, bởi vì bách bộ chi nội tất hữu phương thảo (theo mình hiểu: trong vòng một trăm bước ắt sẽ có cách).”

Mọi người nhìn tôi, đợi một hồi, cha cười ha hả, “Con gái của cha hôm nay toàn bộ thất khiếu (gồm 2 tai, 2 mắt, 2 lỗ mũi và miệng) đã thông suốt hết rồi!”

Toàn bộ thất khiếu đã thông suốt? Tôi cười khổ, xem ra trước đây thất khiếucủa tôi chỉ thông có 6 thôi, đúng thật là mít đặc mà.

Từ nhà của cha mẹ đi ra, đã là 8h tối, mẹ lo lắng bảo Đinh Đang đi cùngtôi ra giao lộ, tôi an ủi mẹ: “Yên tâm đi mẹ, con không sao.”

Mẹ thở dài than thở, “Con và Gia Tuấn, làm sao lại cãi nhau chứ?”

Đinh Đang hừ một tiếng, “Mẹ, mẹ luôn nói chị của con bị nuông chiều thànhkhông biết suy nghĩ, con thấy anh rể con mới là được vỗ béo rồi bị làmthịt lúc nào không biết, tuổi tác càng lớn thì càng hồ đồ, tại sao anhấy không suy nghĩ thêm một chút, ly hôn xong thì anh ấy còn cái gì?Đúng, anh ấy là một đại luật sư, vậy thì sao? Một khi ly hôn, tài sản bị chia làm hai, danh tiếng của bản thân cũng bị suy giảm mạnh, thật là ăn nhiều đồ cay quá rồi, con người cũng bị động kinh.”

Tôi dở khóc dở cười, “Đinh Đang, em thật là đáng yêu.”

Đinh Đang ôm chằm lấy tôi, “Chị, em muốn chị luôn nhớ, em vĩnh viễn yêu chị.”

Tôi cười, tạm biệt mẹ và em gái, nếu tôi không ly hôn với Gia Tuấn, thì tôi phải về nhà của mình.

Khi đến dưới lầu, tôi nhìn thấy xe của Gia Tuấn.

Tôi có chút chần chờ đứng ở dưới lầu, gặp Gia Tuấn thì chúng tôi phải đàm phán thế nào đây?

Yêu đương là một trò chơi trốn tìm, ly hôn lại chẳng phải như vậy sao? Mộtbên phải ly, một bên khác thì đi tìm, hiện tại tôi và Gia Tuấn chính làđang chơi trò trốn tìm.

Tôi bắt đầu nhớ lại trận chiến ly hôn với Gia Tuấn.

Lúc anh bắt đầu đề nghị ly hôn, tôi luống cuống, khi đó tôi ở thế yếu, tôisợ mất đi anh, đó là lý do vì sao tôi khóc, tôi cầu xin anh, anh khôngbị tôi lay động, bởi vì anh nghĩ rằng anh sẽ rời khỏi tôi, thế giới bênngoài đầy hoa thơm cỏ lạ, anh có thể không cần níu tôi lại. Sau đó, tôidẹp bỏ tự ái, khẩn cầu anh, thậm chí không ngại câu dẫn anh, chính vìtôi hy vọng anh hiểu được, tôi làm như vậy là bởi vì tôi yêu anh.

Nhưng hiện tại gió mát đã làm thông suốt đầu óc tôi, tôi tỉnh táo hơn.

Gia Tuấn thích người phụ nữ bên ngoài, đơn giản là bởi vì tôi quá dung túng cho anh, tôi không có gì nổi bật nên đã không hấp dẫn được anh. Hiệntại, kẻ thứ ba đang tiến dần từng bước, trắng trợn lộ liễu, tôi còn cóthể làm được gì đây? Tiếp tục tỏ ra yếu kém? Như vậy anh sẽ càng ngàycàng cảm thấy tôi yếu đuối dễ bắt nạt, nếu như anh không ly hôn nữa, anh sẽ nói là anh thương hại tôi, đồng tình với tôi, bị nước mắt của tôilàm cảm động, anh đang làm việc thiện, không được, tôi không muốn nhưvậy, bây giờ tôi phải mạnh mẽ và cứng rắn lên.

Tôi mở cửa.

Cực kỳ khiến tôi bất ngờ, Gia Tuấn đang ngồi ở sô pha, anh ngồi rất ngayngắn, đang xem tổng tuyển cử Đài Loan, vụ bê bối nội bộ của Đảng TiếnBộ.

Vừa nhìn thấy tôi, toàn thân anh thoáng cứng lại, hai mắt nhìn tôi, tầm nhìn trước sau không rời khỏi tôi.

Tôi nhét chìa khóa cửa vào trên nóc tủ, cởi áo khoác ra, ngáp một cái.

Lúc này tôi mới chú ý đến trong nhà có chút khác biệt.

Sáng nay khi vội vội vàng vàng đi ra ngoài, tôi không có dọn dẹp nhà cửa,giày dép lung tung, trên sô pha còn có tấm trải giường, bao gối, quần áo ta thay ra để chuẩn bị đem đi giặt. Mà tôi cũng chưa lau dọn, thế nhưng tối nay tôi quay về thì?

Trên ban công, quần áo đã được phơi, máy giặt đã giặt sạch quần áo rồi sao?

Trên bàn, bát đũa cũng được thu dọn xong, bát đũa tự chạy vào nhà bếp sao?

Sàn nhà được lau sạch sẽ; tạp chí, báo trên bàn trà cũng được sắp xếp gọn gàng; dĩa đựng hoa quả còn được bày trái cây tươi.

Căn nhà này, sạch sẽ ngăn nắp, xem ra hết giờ làm anh trở về nhà sớm để dọn dẹp, anh muốn làm gì?

36 Chiêu Ly Hôn - Chương #47


DMCA.com Protection Status
Chương 47/183