Chương 13: Đại Tỷ (1)


Đừng nhìn bề ngoài của Đổng Phi mà sinh ảo giác nghĩ hắn là cái mãng phu. Nhưng trên thực tế ĐổngPhi rất thanh tĩnh. Sống ở thời đại này càng lâu thì mới biết được sinh tồn khó khăn. Đây không thể tưởng tượng mà cảm nhận được cuộc sống, Chỉ có ở thời đại này thì mới cảm giác được nó.

Đổng Phi cảm giác được cho nên hắn phi thường cẩn thận.Cuộc đời mỗi người cũng chỉ là cái mặt nạ, Đồi với người thời đại này Đổng Phi có mang theo sự sợ hãi, không nói đến Lý Nho, Đổng Trác là những người có tên trong danh hào Lịch sử, nãi nãi mặc dù trong bình thư trước khi Đổng Trác chết có xuất hiện một lần, nhưng không ngờ lại cất dấu bí mật muôn người không biết.

Đối với những người như vậy, mặc dù ngươi có thể biết phương hướng của lịch sử thì thế nào? Có thể đấu với bọn họ không? Ít nhất Đổng Phi không có lòng tin này, cho nên hắn càng thêm cẩn thận .

Nhưng mặc dù ngươi có vạn lần cẩn thận nhưng rồi cũng sẽ có lúc xúc động, Đối với Đổng Phi mà nói, nãi nãi và tỷ tỷ là người mà hắn thương yêu nhất, hắn không thể không quản, nếu ai động đến hai người kia, cho dù là thiên vương lão tử hắn cũng bất chấp.

Sớm có gia tướng chuẩn bị ngựa. Đổng Phi xách chuỳ lên ngựa, đánh ngựa chạy đi.

Mà tên gia tướngở phía trước dẫn đường, hai con ngựa ngang ngược chạy, tất nhiên lại làm thêm một cảnh tưởng gà bay chó sủa một phen.

Ra khỏi Lâm Thao chạy nhanh về hướng tây.Trong lòng Đổng Phi nóng như lửa đốt, không ngừng dùng chuỳ vỗ nhẹ vào mông ngựa.

Mặc dù là thúc nhẹ, nhưng thớt Tây Lương chiến mã cũng có chút không chịu nổi, chiến mã không ngừng kêu lên, tốc độ một lần nữa tăng trưởng, giống như điên chạy về phía trước làm cho bụi đường mù mịt .

“ Thiếu gia, chính là phía trước!”

Tên gia tướng đột nhiên dừng ngựa, ngón tay chỉ về phía đồi núi trước mặt nói: “Chúng ta chính là ở chỗ này bị phục kích.”

Đổng Phi cũng dừng ngựa, đưa mắt nhìn về phía ngọn đồi xa kia.Đồi núi là một vùng đất bằng phẳng, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra không có một bóng người.

“ Kim Thành Phá Khương đến từ nơi nào?”

“Bọn tiểu nhân lúc ấy đang nghỉ ngơi chỗ đồi núi thì đám khương nhân chạy đến, không nói lời nào thì công kích về phía chúng ta. Tứ tiểu thư đã biểu lộ thân phận, nhưng những Khương nhân này cũng không nói gì liền bao vây xung quanh.”

“ Nhưng tại sao lại không thấy thi thể?”

“ Đám Khương nhân này vây chúng ta, sau đó tập kích chúng ta chiến mã, các Huynh đệ còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã rớt xuống ngựa, ngay lúc hiện trường hỗn loạn thì tiểu tướng liều chết lao ra để về thành báo tin.”

Đổng Phi gật gật đầu. “ Ngươi ở lại đây chờ tỷ phu ta, ta đi về phía trước nhìn một lần sẽ lập tức quay lại.”

Nói xong hắn dùng đầu chuỳ thúc nhẹ vào mông chiến mã, chiến mã cất một tiếng hí dài nhanh như gió hướng về phía ngọn đồi.

Đồi núi cũng không lớn, hơn nữa cũng không tính là dốc.Rất nhanh, Đổng Phi lền đi tới gò đất, nheo mắt nhìn về phía xa, chỉ thấy trên bình nguyên có bụi cát bốc lên tựa hồ như thiên quân vạn mã đang chạy, đám gia hoả này vẫn chưa đi xa… Đổng Phi trong lòng sốt ruột, thúc dục chiến mã hướng phía đám người đuổi tới.

Con ngựa này là lúc hắn sinh nhật tám tuổi Đổng Phu nhân đã tặng cho hắn làm lễ vật.Lo lắng hình thể với thể trạng của Đổng Phi, Đổng Phu nhân còn dặn với người mua ngựa là phải tìm loại ngựa của Tây Lương, tuy rằng có kém Đại uyên lương câu, nhưng cũng là trong những dòng ngựa tốt nhất , chẳng những tốc độ rất nhanh hơn nữa sức chịu đựng rất tốt.Mấy năm nay con ngựa này đã phối hợp rất ăn ý vói Đổng Phi .

Nó cũng biết tâm trạng chủ nhân nó bây giờ, cho nên càng ra sức chạy, rất nhanh Đổng Phi có thể thấy cảnh tượng cát bụi phía trước. Nhưng lúc này Đổng Phi cũng không vội vàng tiến lên mà là dừng ngựa lại.

Mấy chục con ngựa đột nhiên quay lại. Hơn một trăm tên khương nhân lập tức chạy đến phía Đổng Phi, khuôn mặt đều dùng vải bố che lại, không thấy rõ được diện mạo.

Những tên gia hoả này rõ ràng là đang đợi Đổng Phi đến.

Trong lòng Đổng Phi không khỏi có chút bối rối, hai tay nắm chuỳ, bàn tay đều chảy mồ hôi.Những người này chẳng lẽ vì ta mà đến? Là ai…..Là ai đối phó ta? Chẳng lẽ là Đổng Hoàng tiểu tử kia sai đến?

Trong lúc bối rối thì Đổng Phi suy nghĩ rất nhiều, Nhưng hắn thật sự nghĩ không ra, ngoại trừ Đổng Hoàng thì hắn không đắc tội với ai. Nhưng Đổng Hoàng bây giờ đi theo Đổng Trác xuân phong đắc ý thì sao có thể chạy về tìm mình gây phiền toái?

Lúc này , trong đám người khương nhân phát ra một tiếng hét, mấy chục thất chiến mã lập tức dừng lại.Cát bụi từ từ bay hết, lúc này Đổng Phi mới nhìn rõ ở phía sau một trăm người này còn có một đoàn ngựa thồ khoảng hai ba trăm người.

“ Các ngươi là ai?”

Đổng Phi cố gắng trấn tĩnh, Trùng mắt hướng về đám ngươiò Khương nhân hỏi.

“ Ngươi chính là Đổng Phi?”

Một chiến mã xông tới, lập tức xuất hiện một tên Khương nhân hình thể cường tráng, để cánh tay trần trụi một nửa, lớn tiếng hỏi.

Quả nhiên là tới tìm ta…..

Đổng Phi cũng bình tĩnh trở lại, một tay cầm chuỳ, tay kia chỉ vào Khương nhân kia nói: “ Mỗ chính là Đổng Phi, tại sao các ngươi bắt đi tứ tỷ của ta?”

“ Đúng là tốt rồi! Nghe nói ngươi rất kiêu ngạo, có người nhờ chúng ta giáo huấn ngươi một lần. Tuổi còn nhỏ như vậy mà có thể sử dụng chuỳ lớn như vậy, chẳng lẽ làm bằng gỗ sao?”

Khương nhân lớn tiếng cười nhạo nơi: “Thức thời thì xuống ngựa chịu trói.”

Khuôn mặt Đổng Phi cau lại. cười lạnh một tiếng: “Phải chuỳ thật hay không, ngươi thử một chuỳ sẽ biết!”

Lời còn chưa dứt , Lương câu giống như bao tê, như tia chớp phóng qua, Đổng Phi nhìn ra được, tên Khương nhân đang nói này hình như là thủ lĩnh, có câu bắt giặc thì trước hết bắt vua, bắt tên gia hoả này rồi đổi tứ tỷ sau.

Nhiều năm khổ luyện, Chuỳ của Đổng Phi bây giờ phi thường thành thạo.

Nếu như nói năm đó giết mười tám tên gia tướng là vận khí thì bây giờ Đổng Phi đã có loại thực lực này.

Nói thì chậm, nhưng khi đó thì nhanh.

Ngựa đến, chuỳ cũng đến, Đổng Phi kẹp lấy mông ngựa, song chuỳ giơ lên , hét lớn một tiếng, Song chuỳ như thái sơn áp đỉnh đánh xuống, hai thanh chuỳ mang theo tiếng gió , nhanh như thiểm điện, Khương nhân tướng lãnh cũng không khỏi hoảng sợ, thầm nghĩ: “ Tốc độ tên gia hoả này thật nhanh.”

Nhưng càng như vậy hắn lại càng tin tưởng chuỳ trong tay Đổng Phi là giả.

Ai có thể sử dụng đôi chuỳ lớn sử dụng nhanh như vậy? Mắt thấy chuỳ sắp đập tới. Khương nhân hít sâu một hơi , vận khí đan điền , tay liền dùng sức, đem đại đao trong tay đánh về phía trước, miệng rống to một tiếng : “Đỡ!”

Ác Hán - Chương #13


DMCA.com Protection Status
Chương 13/500