Chương 16: Lôi Cổ Úng Kim Chuỳ (2) ...


Đổng Phi uống một ngụm cháo, nụ cười của Đổng Ngọc càng ngọt.

“Uống hết bát cháo, thì mới chứng minh A Sửu tha thứ cho tỷ tỷ?”

“ Vâng !”

“ A Sửu tha thứ cho tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ vẫn muốn trách cứ A Sửu vài câu,tứ muội nói với ta, ngày thường đệ rất thanh tĩnh, nhưng hôm nay tỷ tỷ vừa thấy lại có chút thất vọng. Đương nhiên tỷ tỷ cũng biết, là a Sửu quan tâm tứ tỷ, nhưng nếu A Sửu xảy ra việc gì, thì ai sẽ đi cứu tứ tỷ chứ? Ngươi có bản lĩnh, cái này đúng, nhưng mà phải sống thì mới bảo vệ tốt cho chúng ta, có phải hay không? Tỷ tỷ muốn ngươi nhớ rõ một sự kiện, không quản phát sinh chuyện gì nhưng ngươi trước hết phải an toàn.”

Đây xem như lần đầu găp Đổng Ngọc sao, nhưng không biết tại sao Đổng Phi lại cảm thấy giống như đã nhận thức vị tỷ tỷ này rất lâu rồi.Cơn tức trong lòng tự nhiên biến mất vô ảnh vô tung. Hắt gật đầu nhẹ giọng nói: “Đại tỷ, đệ nhớ kỹ.”

“ Thuộc hạ của tỷ tỷ giết chết toạ kỵ của đệ, chờ đệ khoẻ hẳn, tỷ tỷ sẽ tìm cho đệ một cỗ ngựa tốt. Vừa lúc trên đường chúng ta trở về, trên đường gặp một đàn Ngựa hoang, hì hì , không ngờ trong đàn lại có không ít ngựa tốt, khi nào khoẻ thì tự mình đi chọn……đáng tiếc, có một con Hãn huyết bảo mã thì bị tỷ phu của đệ mang đi Hà Đông tặng cho phụ thân làm lễ vật.”

Đổng Viện ở bên cạnh nghe thấy, nhịn không được vội vàng hỏi: “Đại tỷ , người nói chính là Hãn huyết bảo mã?”

“ Đúng vây, đây là một loại ngựa xích thố, chạy nhanh như thiểm điện. Nếu như ta biết A Sửu nhà ta lợi hại như vậy thì nhất định sẽ không cho Tỷ phu của ngươi đem ngựa xích thố cho phụ thân. Đưa cho Phụ thân thì có tác dụng gì, còn không bằng đưa cho A Sửu còn có lợi hơn.”

Ngựa Xích Thố?

Đổng Phi nằm trên giường, thân thể run lên.

Ngựa Xích Thố? Trong Tam Quốc diễn nghĩa không phải là có câu nói , Nhân trung Lữ Bố, Ngựa trung Xích Thố sao?Nó… Cứ niên đã xuất hiện?

Đổng Viện còn đang hỏi: “Ngựa Xích thố thật sự tốt lắm sao?”

Đổng Ngọc gật đầu nói: “Đương nhiên rồi khương nhân có một truyền thuyết, Ngựa Xích thố là hậu duệ của thần long, được xưng là Long câu. chẳng những hiếm thấy, hơn nữa rất quý giá. Nếu năm đó phụ thân chinh chiến có Xích thố làm toạ kỵ khẳng định rất lợi hại, bất quá ngựa xích thố bây giờ còn nhỏ…..Như vậy cũng tốt, tương lai ngựa xích thố lớn thì A Sửu của chúng ta cũng lớn.”

Ngụ ý rằng, Ngựa xích thố kia sớm muộn của là của Đổng Phi. Nhưng trong lòng Đổng Phi lại đang tự hỏi:Ngựa xích thố kia sau này sẽ là toạ kỵ của mình?

Một con ngựa theo tính toán thì có khoảng ba mươi năm tuổi thọ, bình thường thời kỳ đỉnh phong chính là ba tuổi đến hai mươi hai tuổi. Tại thế giới trước kia Đổng Phi sống , ngựa xích thố đã sớm tuyệt chủng, bất quá lão nhân trong thôn có nói, một Long câu tuổi thọ thường cao hơn ngựa thường rất nhiều.

Mà ngựa xích thố tới thời điểm thành thục còn muốn chậm hơn ngựa thường rất nhiều, ước chừng khoảng bảy tám tuổi mới được tính là thời kỳ thành thục, hơn nữa thời kỳ thành thục của Xích thố còn kéo dài hơn ngựa thường rất nhiều, có thể kéo dài đến ba mươi tuổi thì mới bắt đầu suy sụp.

Nói cách khác, Thất ngựa xích thố kia tiến vào thời kỳ thành thục, thì Đổng Phi còn chưa đến hai mươi tuổi.

Trong lòng không khỏi có chút ảo tưởng, một ngày kia mình cưỡi trên ngựa xích thố , tung hoành thiên hạ làm cho Đổng Phi nhịn không được liền nở nụ cười.

Đã qua giờ tý, Lão phu nhân cũng đã mệt.

Đổng Ngọc cùng Đổng Viên nâng lão phu nhân đi nghỉ ngơi, chỉ để lại Lục Y ở lại chiếu cố Đổng Phi.

Cuối cùng là trong ý dâm với ngựa xích thố tỉnh lại, Đổng Phi nằm trên giuờng rốt cục ngủ không được. Hắn suy nghĩ chuyện xảy ra ban ngày, bất quá Phỏng theo Lôi úng cổ chuỳ thì sưc nặng còn không đến một nửa của Lôi úng cổ chuỳ, nhưng hắn vẫn có thể vũ lộng.

Đúng vậy, Đổng Phi tuổi còn nhỏ , tương lai thì khí lực nhật định còn có tinh tiến.

Nhưng tương lai hắn muốn sử dụng chính là Lôi Úng Kim chuỳ của Phục ba tướng quân , mà không phải chuỳ mà nãi nãi tạo ra cho hắn, Lôi úng cổ chuỳ nặng ba trăm bốn mươi tư cân, hắn có thể vũ lộng được bao lâu. Hơn nữa, con người có lúc sẽ già yếu, khi đó nên làm cái gì bây giờ?

Thật sự không thể rõ, lúc trước Phục Ba tướng quân làm thế nào mà vận dụng.

Đổng Phi bắt đầu bội phục vị đại danh đỉnh đỉnh Khai quốc công thần, chẳng những khí lực vô cùng lớn lại còn tinh thông mười tám loại vũ khí.

Dựa theo sách diễn nghĩa, Tây Lương Mã Siêu chính là hậu đại của Mã Viên, đồng dạng thương pháp chính là Mã gia truyền xuống, Năm nay chính là Năm Quang Hoà tam năm , Mã Siêu không biết đã sinh ra chưa? Hiện tai ở địa phương nào?

Nói vậy, Những nhân vật phong vân trong Tam Quốc chắc đang tự nỗ lực sao.

Tây Lương cẩm Ma Siêu, Bạch mã Triệu Tử Long, Nhân Trung Lữ Bố, Giang Đông tiểu bá vương….

Những cái tên quen thuộc nhưng cũng rất xa lạ , Trong đầu Đổng Phi hiện lên ý nghĩ: Tương lai , có lẽ hắn sẽ cùng với những người này giao chiến trên sa trường.

Có chút khân trương, nhưng cũng có chút chờ mong.

Nhưng chính tâm trạng mang loại khẩn trương cùng với với chờ mong, Đổng Phi chậm tãi chìm vào giấc ngủ.

************

Đổng Ngọc đến, không thể phủ nhận đã làm cho Đổng gia vốn rất thưa thớt lại có một chút sức sống. Mà thân thể cua Đổng Phi đã lấy tốc độ kinh người khôi phục, mới có tám ngày thời gian mà đã có thể xuống giường hoạt động.

Tám ngày, Đổng Phi luôn tự hỏi một việc.

Như thế nào để kéo dài thời gian vận dụng chuỳ? Ngũ Cầm Hí mặc dù trợ giúp hắn không ít nhưng không thê thoả mãn được hắn, Đổng Phi qua hỏi Thành Phương, nhưng có một câu trả lời không làm cho hắn vừa lòng.

“ Về vấn đề này, chúng ta đã nghiên cứu hơn một trăm năm cũng không tìm ra được đáp án, nhưng có một chút có thể khẳng định, Phục Ba tướng quân năm đó sử dụng Lôi úng cổ chuỳ rong ruổi chiến trường không có đối thủ, cho nên chỉ có thể một mình ngươi đi tìm đáp án….Bất quá không cần nản lòng, mặc dù không thể giống như Phục Ba tướng quân, nhưng nếu được như ngươi thì cũng đã có rất ít người là đối thủ .”

Thành Phương cũng không có lừa gạt Đổng Phi.

Nếu Đổng Phi có thể sử dụng Lôi úng cổ chuỳ , như vậy võ tướng trên chiến trường quyết đấu thì ai có thể ngăn đôi Đại chuỳ kia chứ? Huống hồ làm Đại tướng cũng chưa chắc là phải xông về phía trước.

Đổng Phi cũng hiểu được đạo lý này, nhưng không hài lòng cách Thành Phương trả lời.

Lúc này hắn đang ngồi trong phòng , cẩn thận nghiên cứu Chuỳ phổ mà Phục Ba tướng quân lưu lại.

Đúng lúc này Đổng Ngọc mang theo Đổng Viện tới tìm.

“ A Sửu . đã khoẻ chưa?”

Nếu tính thời gian thì Đổng Phi bị thương đã mười lăm ngày.

Hăn gật đâu :” Đã rất tốt, đa tạ Đại tỷ cùng Tứ tỷ quan tâm.”

“ Nếu đã tốt, như vậy thì chúng ta đi thôi.” Đổng Ngọc nói xong liền kéo Đổng Phi đi ra bên ngoài,vừa đi vừa hô:” Lục Y, Lục Y….Chuẩn bị tốt chưa? Chúng ta phải đi nhanh, đồng loạt xuất phát.”

Đổng Phi nghi hoặc hỏi:” Đại tỷ , chúng ta muốn đi đâu?”

Đổng Ngọc tủm tỉm cười nói:” Ta không phải đáp ứng chọn cho đệ một con ngựa sao? Đương nhiên là mang đệ đi chọn toạ kỵ. Vừa lúc thấy Lục Y thuân tiện cũng đưa nàng đi xem một lát…..Đừng xem thường nha đầu kia, tài bắn cung của nàng không tầm thường.”

Không sống ở thời đại này, vĩnh viễn không thể lý giải tập tục cuộc sống thời đại này.

Có lẽ thời đại này hạng mục giải trí quá ít, cho nên nữ nhân thời đại này không thể không làm một ít các hoạt động mà nam nhân thích.

Tỷ như thời đại xuân thu, lúc đó trò chơi của quý tộc là ném thẻ vào bình rượu. Đổng gia không coi là quý tộc, nhưng cũng sẽ tiến hành một ít trò chơi như vậy.Bởi vì lão phu nhân có tài bắn cung rất cao siêu, vì thế đem trò chơi này cải biến qua một lần, Lấy cung bắn tên, trong vòng trăm bước bắn lọt vào trong hồ nước.

Ở phương diện này, Đổng Phu nhân cũng chính là cao thủ. Mà Lục Y từ nhỏ đi theo Đổng Phu nhân cũng luyện được tài bắn cung xuất thần nhập hoá, tất nhiên là không thể bắn con ruồi đang bay, nhưng thiện xạ thì nắm chắc, bất quá nàng là nữ tử cho nên không thể dùng được cung cứng, chỉ dùng được loại cung nhẹ, trong vòng trăm bước có thể bắn trúng vào hồ trăm phát trăm trúng, thậm chí so với Đổng Phu nhân còn cao siêu hơn.

Sau khi làm nha hoàn cho Đổng Phi, có một lần chứng kiến Đổng Phi đang luyện tập Ngũ Cầm Hí, Tiểu nha đầu cũng có cảm giác muốn tập.

Vì thế, đi theo Đổng Phi luyện hai năm, hơn nữa tuổi càng lớn khí lực cũng bắt đầu tăng trưởng.

Gia nô trong nhà nói, chủ nhân thế nào thì nô tỳ thế ấy, A Sửu thiếu gia vũ dũng phi phàm, mà ngay cả nha đầu đi theo cũng không đơn giản.

Lúc này tiểu nha đầu mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt, bên ngoài mặc mộ nhuyễn giáp, cao hứng chạy tới.

“ Lục Y, ngươi muốn ngựa màu gì?”

“ Màu trắng, nô tỳ muốn ngựa màu trắng….” Lục Y cưỡi ngựa quơ quơ nắm đấm nhỏ.

Đổng Ngọc quay đầu hỏi Đổng Phi đang đứng phía sau: “A Sửu , đệ muốn ngựa màu gì?” Nhưng Đổng Phi không có trả lời, mà là ngơ ngác ngồi trên lưng ngựa, nhìn đến đám người đi đường, tựa hồ như đang tự hỏi cái gì.

“ Thiếu gia, Đại tiểu thư hỏi ngài?”

Đổng Phi đột nhiên bừng tỉnh. “Cái Gì?”

Đổng Ngọc nói: “Ta hỏi đệ, đệ muốn ngựa màu gì? A Sửu, đệ từ lúc xuất môn không nói gì, đang suy nghĩ cái gì thế?”

Đổng Phi chỉ vào đám người trên đường , nghi ngờ hỏi: “ Những người này đang làm gì” Sao vội vàng như vậy?”

Lục Y vội vàng trả lời: “ Thiếu gia, ngài quên? Mấy hôm trước ta cũng đã nói qua với ngài, Đồ đệ của Đại hiền lương sư qua nơi này của chúng ta mở đàn ban phù chú, đã có hơn hai mươi ngày, có rất nhièu người đã gia nhập Thái Bình Đạo, Phù chú bọn họ thật là linh nghiệm, A, nô tỳ nhớ rồi , chính là ngày mà ngài bảo ta đến tìm tứ tiểu thư.”

Đổng Viện quay thân mình nhìn chằm chằm hỏi: “ A Sửu , Đệ tìm ta có việc gì sao? Có sự tình gì?”

Đổng Phi đang ngồi trên ngựa đột nhiên vỗ đùi ảo não nói: “Ta thật sự là đầu heo, sao lại đem chuyện này quyên đi? Tứ tỷ, ta muốn tỷ lập tức dẫn người đến chỗ phân đàn của Thái Bình Đạo , lập tức bắt lại hai tên đồ đệ của Đại hiền lương sư kia lại.”

“ Vì cái gì?”

Đổng Ngọc, Đổng Viện, còn có Lục Y ba nữ nhân cùng đồng thời nhìn Đổng Phi, đối với câu nói này liền phát ra nghi vấn.

“ Đừng hỏi cái gì, chỉ bắt lại bọn hắn là được.”

Đổng Phi ngiến răng nghiến lợi nói:” Bất quá việc này phải bí mật tiến hành, không thể đả thảo kinh xà, Hai tên đồ đệ của Trương Giác không để cho họ nhiều lời, Bắt lại lập tức nhốt vào phòng giam , không có mệnh lệnh của ta , bất luận kẻ nào cũng không được tiếp xúc.

Ác Hán - Chương #16


DMCA.com Protection Status
Chương 16/500