Chương 17: Sư Tông Thú(1)


Đổng gia tại Lâm thao là một gia tộc tuy rằng còn kém thế tộc môn phiệt, nhưng vẫn nuôi dưỡng hơn một ngàn tư binh.

Những tư binh này phần lớn là sinh hoạt ở Đổng gia mấy thế hệ, cho nên đối với Đổng gia rất trung thành và tận tâm. Toàn bộ tư binh của Đổng gia thường là chia làm mấy bộ phận, một bộ phận là do Đổng Trác điều khiển, trong đó rất nhiều người là lúc Đổng Trác du hiệp ở Tây Bắc thu nhận, ngoại trừ Đổng Trác thì không thể có ai điều khiển được bọn họ.

Bộ phận còn lại là có Tư binh Đổng Phủ cùng với Bạch Khương tạo thành. Trong đó bạch khương chính là của hồi môn khi Đổng Phu nhân gả cho Đổng Trác, tất nhiên bộ phận tư binh này là do Đổng Phu nhân nắm dữ, Đổng Trác cũng không thể điều khiển. Sau đó, Đổng Phu nhân lại phân tư binh dưới trướng thành ba phần , tặng cho ba tỷ muội Đổng Ngọc.

Đổng Chiếu tính tình hiền thục, không thích chém giết, vì thế sau khi thành thân với Ngưu Phụ, liền đem tất cả tư binh của nàng tặng cho Đổng Viện, điều này cũng khiến cho ở trong Đổng phủ ngoài vợ chồng Đổng Trác thì Đổng Viện là người có tư binh lớn nhất.

Đương nhiên là chưa tính đến Lão phu nhân.Trên thực tế Đổng Phi ngày nào cũng ở bên Lão phu nhân, nhưng cũng không rõ là lão phu nhân trong tay có thế lực như thế nào, bất quá hắn có thể đoán ra, thế lực Lão phu nhân không yếu hơn của Đổng phu nhân, thậm chí còn mạnh hơn.

Đổng Viện từ nhỏ đên lớn đều ỷ vào vợ chồng Đổng Trác cùng với Lão phu nhân yêu thíc cho nên không có người nào dám trợn mắt với nàng. Mặc dù là sau khi kết hôn, Lý Nho là mưu sĩ đắc lực nhất dưới trướng Đổng Trác cũng không dám trừng mắt nhìn nàng.

Những điều này cũng tạo thanh tính điêu ngoa cho Đổng Viện. Còn Đổng Phi thì sao, Hắn tuy rằng rất xấu, nhưng Đổng Viện biết, vị đệ đệ này kỳ thực luôn đối nữ nhân rất ôn nhu. Mười năm qua Đổng Viện chưa bao giờ thấy Đổng Phi nghiến răng nghiến lợi. Nhưng không biết vì sao thời điểm khi hắn tức giận,Đổng Viện không sợ trời không sợ đất lại cảm giác được một cỗ sợ hãi, loại cảm giác này chỉ có khi đối diện với phụ thân là Đổng Trác.

Theo bản năng Đổng Viện lập tức gọi gia tướng. Từ trong ngực lấy ra một khối ngọc đầu hổ nói: “ Lập tức triệu tập nhân mã quét sạch Phân đàn của Thái bình đạo ở Lâm Thao, hai người cầm đầu tuyệt đối không buông tha, nếu có người dám cản trở giết không tha?”

“ Vâng!”

Tên gia tướng lập tức thúc ngựa rời đi. Đổng Viện quay lại nhìn Đổng Ph , phát hiện sự ngơ ngác của chính mình.

Ta vì cái gì lại nghe hắn, ta vì sao lại có cảm giác sợ hắn?

Đổng Viện đột nhiên cảm thấy một cỗ tức giận , phóng ngựa tiến đến duỗi tay bắt lấy lỗ tai của Đổng Phi mắng: “ Tử A Sửu, cứ nhiên dám nạt cả ta.”

Đổng Phi hét thảm một tiếng, duỗi tay ngăn cản Đổng Viện. Nếu nói thì hắn cũng không sử dụng khí lực. Nhưng hắn cũng không nghĩ lại, hắn có thể vũ lộng hơn một trăm cân đại chuỳ, thì cho dù có đẩy nhẹ thì Đổng Viện cũng làm sao có khả năng thừa nhận? Huống chi Đổng Viện cũng chỉ là đùa.

“ A….”

Đổng Viện suýt nữa té xuống ngựa, may mắn Đổng Ngọc nhanh tay nhanh mắt vội vàng đỡ Đổng Viện.

“ A Sửu, người phát điên cái gì thế?”

Đổng Phi khuôn mặt đỏ lên, vò đầu nói: Đệ không phải cố ý, vừa rồi đệ đang suy nghĩ, không nghĩ tới…..A , Đệ nhớ ra rồi.”

Trên thực tế, từ khi Đổng Phi có chiến mã thuộc về mình, thì đã cảm thấy thiếu thứ gì, loại cảm giác này mỗi khi hắn cưỡi ngựa càng làm cho hắn khó chịu, Đổng Viện suýt ngã ngựa thì đột nhiên làm cho hắn nghĩ tới.

“ Bàn đạp….”

Bàn đạp trong truyền thuết không phải tiểu thuyết nói rằng thời Tam quốc chưa xuất hiện bàn đạp sao? Đúng rồi, còn có móng ngựa, tựa hồ cũng chưa có xuất hiện qua, Đổng Phi đối với bàn đạp cũng không phải là phi thường khắc sâu, bộ dạng móng ngựa cũng không phái nhớ kỹ. Dù sao thời hiện đại cũng rất ít cưỡi ngựa huống hồ là ở miền núi.

“ Lục Y , nhà chúng ta có công tượng không?”

“ Công tượng?”

“ Đúng, chính là thợ rèn ấy.”

Đổng Viện lúc này đã ngồi vững trên ngựa, nghe được câu hỏi của Đổng Phi, tiếp lời nói: “Đương nhiên là có. Nếu không vũ khí của chúng ta như thế nào đúc, ngươi cho rằng đôi Đại chuỳ kia là thế nào tạo tới? Còn không phải nãi nãi mệnh lệnh cho công tượng tạo ra sao.”

Đổng Phi gật đầu: “ Tứ tỷ, sau khi chọn ngựa xong, có thể hay không tìm cho đệ hai gã công tượng?”

“ Có chuyện gì, đệ muốn tạo ra cái gì?”

Tâm tình Đổng Phi đang rất thư sướng liền đáp: “cái này….Sơn nhân tự có diệu kế.”

“ Sơn nhân cái đầu quỷ ấy!”

Nhưng Đổng Ngọc lại dùng ánh mắt phi thường cổ quái nhìn Đổng Phi, trên vẻ mặt như đang nghĩ cái gì .

Đổng Phi không có lưu ý đến ánh mắt của Đổng Ngọc, liền dục ngựa đi ra khỏi thành, trong suy nghĩ của hắn thì trong tiểu thuyết Tam quốc bàn đạp và móng ngựa tựa hồ chính là rất nhỏ không có gì đáng nói. Cái gì Nỗ tiễn a, cái gì xe công thành a, mỗi khi nhớ tới những người xuyên qua biết thiết kế những đồ vật như vậy, Đổng Phi hâm mộ muốn chết.

Đáng tiếc, cái gì nỗ tiễn a, Phương pháp làm thép, hắn một cái cũng không thông.

Bất quá, không hiểu cũng không có vấn đề gì, móng ngựa, bàn đạp … tuy nhỏ bé nhưng cũng đã làm cho hắn cảm thâý vui vẻ.

Đây là bước nhỏ của hắn , nhưng lại là bước dài của lịch sử.

Chỉ tiếc thời hắn học trung học, lão sư cũng chưa nói qua phương pháp tôi luyện , sau khi tốt nghiệp trung học lập tưc trở thành một anh phòng hộ rừng, cánh cửa đại học cũng không có mở ra đối với hắn. Có đôi khi nghĩ lại cũng thật bội phục những người học đại học thật là giỏi, nếu năm đó hắn đậu đại học thì…

**********************************

Đổng Gia là gia tộc ở Lâm Thao, tất nhiên cũng chiếm vô sô đất đai . Ở chỗ mốc ranh giới giữa Lâm Thao và Khương nhân có một mảnh lớn đất đai,mục trường chính là tài sản của Đổng gia. Vốn mục trường của Đổng gia cũng không lớn như vậy, nhưng khi Bạch Khương di chuyển , trước khi đi họ đem mảnh thổ địa tốt nhất đem cho Đổng Trác, điều này cũng khiến cho thổ địa của Đổng gia tại Lâm Thao bài nhanh thứ nhất.

Vừa tiến vào mục trường thì Đổng Phi có thể chứng kiến từng đoàn ngựa đang ăn trên bãi cỏ. Đương nhiên không thể thiếu những kẻ chăn dắt, và những con Mục Dương Khuyển *( Đây là một loại chó săn canh gia súc) đi theo sau đàn ngựa.

Đổng Phi rất thích chó, ở đời trươc lúc làm Phòng hộ rừng cũng có nuôi qua một con, nhưng sau này bị bọn săn trộm giết chết.

Đi vào thời đại này Đổng phi cũng không thay đổi sự yêu thích của hắn .

Nhưng lão phu nhân lại không thích chó, vì Lão phu nhân thích thanh tĩnh thế cho nên hắn cũng ở một chỗ với lão phu nhân nên không có cách nào nuôi chó. Bất quá dù vậy, nếu có cơ hội hắn vẫn thích chơi đùa với Dương Mục Khuyển.

Lại nói tiếp, Đổng Phi huấn luyện chó rất có bổn sự , tại mục trường là tương đối có tiếng.

“ Tứ tỷ , lần trước đệ đã nói với tỷ , Tỷ có hay không đã cho người đi làm?” Đổng Phi dừng ngựa dò hỏi.

Đổng Viện ngẩn ra : “ Chuyện gì?”

“ Quả nhiên là quên!” Đổng Phi võ cái trán, buồn rầu nói: “ Đệ không phải đã nói với tỷ là mục trường chúng ta quá lớn, tốt nhất nên xây tường rào, thiết kế một cái đài quan sát, Nơi này là chỗ Khương , Hán lẫn lộn, quan hệ rất phức tạp. Mà quan chức Phụ thân càng lớn thì khó tránh khỏi một sốt ít ánh mắt bọn đạo tặc, chúng ta cũng nên cẩn thận một chút.”

“ Tỷ, tỷ quên.”

Đổng Ngọc dục ngựa tiến lên nói: “ A Sửu, đệ muốn xây công sự ở nơi này sao?”

Đổng Phi lắc đầu trả lời : “ Đương nhiên là không phải…. Xây công sự thì thật sự phiền toái, hơn nữa lại khiến cho Khương nhân hiểu lầm, ý của đệ là chỗ này thiết lập một cái hàng rào và kiến thiết một cái đài để xem xét tình huống, thứ hai chủ yếu là bảo vệ sản nghiệp của chúng ta.”

Ác Hán - Chương #17


DMCA.com Protection Status
Chương 17/500