Chương 19: Mã Nô Tiểu Thiết(1)


Phía trong bãi cỏ, một màu đen liệt mã đang bị vây quanh, bốn năm sợi dây thừng đang quấn trên người nó, mười mấy đại hán đang ra sức muốn kéo nó lại.

Nhưng là liệt mã vẫn ngẩng cao đầu, ở trên cổ mang theo một đám bờm màu vàng giống như sư tử đang phất phơ bay theo gió, nó phát ra tiếng kêu gào như sét đánh, mặc dù bị dây thừng buộc lại cổ nó, mặc dù là bị giết nó cũng không nguyện ý thuần phục nhân loại.

Chỉ thấy bốn vó nó nhảy lên, dãy dụa không ngừng.

Cặp con ngươi màu tử sắc thỉnh thoảng có chút quang mang hiện lên, tứ chi cường kiện ( Dũng mãnh) Thân thể hùng mạnh, đều cho người ta cảm thấy rất tuấn mỹ. Tuy rằng nó bộ dạng cũng rất xấu, nhìn qua giống như dã thú, nhưng mọi người cũng phải thừa nhận, con ngựa này mới đúng là chân chính thảo nguyên chi vương , đây mới chân chính là Long câu.

Đổng Phi nhìn đến ngây người!

Khi thời điểm liệt mã dãy dụa phản kháng thì hắn có thể từ con ngươi của nó chứng kiến mang theo nỗi cô tịch.

Ngựa tuy xấu, nhưng ta thích!

Khoé mắt dư quang hiện lên một đạo hàn quang, một gã gia tướng đã giương cung lên chuẩn bị đem liệt mã bắn chết để lấy lòng Đổng Viện.

Đổng Phi giận tím mặt, roi ngựa trong tay giống như linh xà quấn quanh cổ tên gia tướng rồi dùng sức lôi một cái.

Tên gia tướng kêu thảm rơi từ lưng ngựa xuống, không đợi cho hắn đứng lên thì roi ngựa đã đánh xuống thân hình hắn, Đổng Phi có bao nhiêu khí lực, huống hồ đang trong lúc thịnh nộ làm tên gia tướng nằm trên mặt đất không ngừng hét lên thảm thiết.

“ Ai dám làm bị thương nó, lão tử liền xé xác hắn, giết cả nhà hắn!”

Đổng Phi vừa nói vừa nhảy xuống ngựa, rống to nói: “ Đều tránh ra cho ta, nó là của ta!”

Đổng Ngọc vội vàng bắt lấy tay Đổng Phi nói : “ A Sửu , đừng xúc động….Nếu đệ muốn ngựa , tỷ tỷ trở về tìm cho đệ một con, đệ không cần tìm nó, ở Khương nhân có một truyền thuyết, có một loại ngựa là do thần thú Nghê loan cùng kết hợp với long câu sinh ra hậu đại, được gọi là Sư Tông Thú. Nghe nói Sư Tông Thú xuất hiện thì sẽ mang theo đại nạn, ai nếu cưỡi nó thì sẽ chết không tử tế.”

Đổng Phi lắc đầu , “ Đại tỷ, tỷ buông tay đệ ra, đệ muốn nó, lần đầu tiên thấy nó , ta chỉ biết, nó là của ta!”

Đổng Ngọc vẫn muốn khuyên can Đổng Phi, nhưng lại bị Đổng Phi dãy ra, hắn vội vàng bước tới, còn cách Sư tông thú khoảng hai mươi bước thì dừng lại, phất tay bảo mấy tên gia nô cùng với gia tướng lui ra, sau đó đối diện nhìn Sư tông thú.

Sư Tông thú cũng đình chỉ dãy dụa trừng mắt nhìn Đổng Phi.

Nó tựa hồ nhìn ra ý đồ của Đổng Phi, cặp mắt mang theo ngũ thải quang mang, hiện lên một đạo trào phúng .

Đổng Phi đột nhiên nở nụ cười, chỉ vào sư tông thú nói: “ Ngươi là của ta!”

Sư tông thú thở phì ra một hơi, khinh thường ngẩng đầu lên, nó cắn đứt những sợi dây thừng còn bám trên người nó, móng chân không ngừng cào trên mặt đất, cơ hồ là đồng thời Đổng Phi cũng giống như động tác của Sư tông thú , đối mặt với nhau giống như hai võ sĩ chuẩn bị quyết đấu .

Mắt thấy sư tông thú như muốn đánh trên người Đổng Phi, Đổng Viện cùng với Lục Y hoảng sợ hét lên, hai mắt nhắm lại, Sư tông thú đột nhiên trợn mắt, hung hăng vỗ hai chân trước vào người Đổng Phi, Mà Đổng Phi cũng không sợ hãi chút nào, hét lớn một tiếng bắt được hai chân trước của sư tông thú. Ngựa thì muốn giết người , người thì muốn thuần ngựa, Đổng Phi lập tức lùi phía sau hai bước, mà sư tông thú cũng lùi về phía sau hai bước.

“ Hảo Súc sinh!’

Đổng Phi cất tiếng cười to, ở thời đại này sinh sống đã hơn mười năm, cũng chưa có công việc nào làm cho hắn thấy nhiệt huyết, Nhưng hiện tại máu của hắn bắt đầu thiêu đốt, Đổng Phi biết, con ngựa này nhất định là của hắn.

Bị đẩy ra, Sư tông thú linh hoạt liền há mồm hướng về phía Đổng Phi táp tới.

Đổng Phi lền nhanh chóng tránh thoát, nhân cơ hội tiến đến gần sư tông thú, muốn nhảy lên lưng nó, nào biết sư tông thú này quá thông minh, nhìn thấy ý đồ của Đổng Phi, ngay khi Đổng Phi muốn nhảy lên , thì nó dùng thân hung hăng đánh mạnh vào người Đổng Phi.

Mà Đổng Phi vừa nhảy lên không có chỗ tránh nên bị sư tông thú đụng mạnh cho ngã xuống đất .Sư Tông thú vội vàng chạy lại ý đồ dẫm chết Đổng Phi, Đổng Phi vội vàng rúc vào dưới bụng ngựa, sau đó hung hăng đánh mạnh vào bụng ngựa, làm cho sư tông thú bị lảo đảo suýt nữa thì bổ ra mặt đất.

Một người một ngựa giữa vùng thảo nguyên rộng lớn đang so tài đấu tri.

Mà xung quanh mọi người xem cuộc chiến không khỏi có chút choáng váng, ngay cả rắm cũng không dám phóng .

“ Đại tiểu thư, thiếu gia không có việc gì chứ?”Lục Y hết hồn , nhẹ giọng hỏi.

Đổng Ngọc cắn môi , ngực không ngừng hô hấp, nhẹ giọng trả lời: “ Hẳn là sẽ không…… Có lẽ, Sư tông thú chính là lão thiên gia ban cho A Sửu làm toạ kỵ nếu A Sửu mà không chế phục được nó thì ta nghĩ không còn có ai chế phục được nó.”

“ Chế phục không được thì giết nó!”

Đổng Viện tức giận nói, con ngựa chết tiệt dám làm cho bổn tiểu thư xấu hổ?

Đổng Ngọc cười nói : “ Muội nếu giết nó, A Sửu sẽ tìm ngươi liều mạng.”

Tam nữ đang nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên nghe đám người xung quanh thét lên kinh hãi. Ngẩng đầu nhìn thì thấy Đổng Phi đang ngồi trên lưng ngựa, nhưng Đổng Phi chưa ngồi vững thì đã bị Sư tông thú đá hậu một cái làm hắn rớt xuống, rồi lùi ra sau không ngừng thở phì phò.

Đổng Phi cũng há mồm ra thở, nhưng khuôn mặt lại tràn đầy nụ cười.

“ Có cá tính , Lão tử thích!”

Đổng Phi muốn đứng lên, nhưng hai chân mềm nhũn, liền quỳ xuống mặt đất, Sư tông thú cũng phủ phục xuống mặt đất thở dốc đối mặt với Đổng Phi, lát sau uốn éo đầu vẫn là bộ dạng khinh thường, Đổng Phi mặc dù không có chinh phục được Sư tông thú , nhưng ngược lại sư tông thú cũng không thắng được hắn .

“ Hôm nay dừng lại ở đây, ngươi là của ta, không có sự đồng ý của ta, bất luận kẻ nào cũng không được cưỡi trên người của ngươi.”

Sử tông thú phun ra một cỗ nóng bỏng hơi thở, hí dài một tiếng hình như là muốn khiếu chiến Đổng Phi, lại giống như đảm bảo.

“Lại, lại nâng thiếu gia dậy!”

Hai tên gia tướng vội vàng chạy tới nâng Đổng Phi dậy, nhưng không có người nào dám lại gần sư tông thú, Sư tông thú liền xoay người, tập tễnh hướng về phía xa đi tới, nhìn rất cô tịch, nhìn nó đi qua đàn ngựa lại bày ra một tư thế cao ngạo.

“ Cho nó cỏ khô tốt nhất , cho nó chỗ ở tốt nhất….”

“ Thiếu gia, nó không ăn!” Quản sự cười khổ nói: “ Con ngựa này rất kiêu ngạo, cũng rất cổ quái, nó không ăn chung cỏ khô với đàn ngựa , cũng không ăn cỏ khô chúng ta chuẩn bị. Thà rằng đi ăn một chút cỏ dại , thà rằng ngủ ở bãi cỏ cũng không muốn ở cùng với đoàn ngựa. Bất quá tiểu nhân lần đầu tiên thấy có người cũng có sức lực ngang nó”

Ác Hán - Chương #19


DMCA.com Protection Status
Chương 19/500