Chương 21: Tâm Tư(1)


Tiếng kêu thảm thiết của Đổng Tam từ bên ngoài truyền vào, cùng với tiếng gậy đánh vào thịt làm cho người ta cảm thấy rùng mình. Trong phòng lúc này chỉ có ba người, Đổng Ngọc cùng với Đổng Phi ngồi đối diện nhau, ai cũng không nói một lời.iceice" />

Lục Y rót cho Đổng Phi một chén nước nhưng tay không ngừng run. Có thể nhìn ra được, nàng giờ phút này phi thường sợ hãi, lúc thời điểm trước nàng đi theo Đổng Phi, nàng từng chứng kiến cảnh tượng Đổng Phu nhân cho người đánh chết hai tên gia nô, mặc dù trải qua đã lâu, nhưng nàng vẫn cảm thấy phi thường sợ hãi.

Mà nguyên nhân khiến cho nàng sợ hãi chính là hai người đang ngồi đối mặt không nói chuyện kia.

Đổng Viện bỏ đi, Đổng Ngọc hỏi rõ ràng , nhất thời giận tím mặt. Nàg cũng rất giận Đổng Phi vì một tên tiểu nô mà cùng trở mặt với tứ tỷ? Về phương diện khác, nàng càng tức giận tên đã thêm mắm thêm muối Đổng Tam .

Ngươi vuốt mông ngựa không sao , nhưng ngươi lại làm cho hai tỷ muội bọn họ trở mặt.

Hơn nữa Đổng Phi là Đổng gia tiểu thiếu gia , cũng không đến một tên hạ nhân có thể bình phẩm.

Đáng thương cho Đổng Tam, còn muốn lấy lòng trước mặt Đổng Ngọc. Nhưng không nghĩ rằng Đổng Ngọc Không nói hai lời, sai gia tướng đem hắn trói lại, đem ra phía ngoài đánh , Đánh bao nhiêu roi? Đổng Ngọc cũng chưa nói, chỉ nói với gia tướng là đánh thật mạnh,làm cho hắn hiểu được ai mới là chủ nhân của hắn.

Gia tướng đều là những người đi theo Đổng Ngọc nhiều năm, làm sao mà không hiểu ý tứ của Đổng Ngọc.

Mấy gậy đánh xuống làm cho huyết nhục Đổng Tam bay tứ tung, tiếng kêu thảm thiết dần dần yếu xuống lát sau đã không còn thanh âm.

Đổng Ngọc cùng với Đổng Phi vẫn ngồi đối diện, ai cũng không mở miệng nói chuyện.

Phía bên ngoài thanh âm của gậy va vào thịt làm cho tóc gáy Lục Y đều dựng lên, đây là muốn đánh cho nát a.

“ A Sửu!”

Đổng Ngọc cuối cùng mở miệng đánh vỡ sự yên lặng trong phòng, Thời Tam quốc , người cùng người nói chuyện với nhau không có kiểu là dùng trà, lại càng không có quy củ dâng trà, bất luận nam nữ lớn hay nhỏ một là uống nước hoặc là uống rượu.

Mà người lớn tuổi phần lớn là uống rượu.

Đổng Phi là người học theo quy củ của người tương lai, không đến tuổi uống rượu thì hắn nhất định không uống. Cho nên đại đa số hài tử cùng tuổi thỉnh thoảng có thể uống vài hớp rượu, nhưng Đổng Phi tuỵệt đối không uống.

Đổng Ngọc thì ngược lại, tửu lượng phi thường kinh người.

“ Đại tỷ….”

“ Ta quan sát ngươi một thời gian rất dài.” Đổng Ngọc uống một ngụm rượu : “ Nhưng ta càng quan sát ngươi , lại càng không nhìn thấu ngươi. Ta có hỏi qua nãi nãi, nãi nãi cũng đem một số chuyện của ngươi nói cho ta biết, ta còn hỏi qua tứ muội, tứ muội nói ngươi từ nhỏ đã không có bình thường, thời điểm ngươi bảy tuổi đã giết chết mười tám gã gia tướng, đánh cho Đường ca ngươi hộc máu, ở trên giường nửa năm mới phục hồi…..Nam Nhi Đương Sát Nhân, Sát Bất Lưu Tình, Thiên Thu bất hủ nghiệp ,đều ở giết người trong….. Đây là bài thơ ngươi làm sao?”

Bàn tay Lục Y run lên, ngạc nhiên nhìn Đổng Phi.

Đổng Ngọc đọc ra hai câu thơ này, không đầu không cuối, nhưng Lục Y bên cạnh vẫn chưa hết cảm thụ.

Nói cách khác, bài thơ này chắc còn tuỵ vời ở đoạn sau.

"... Quân không thấy, dựng thẳng nho nổi dậy như ong tráng sĩ tử, Thần Châu từ đó khoa nhân nghĩa. Một khi lỗ di loạn Trung Nguyên, sĩ tử thỉ bôn nọa dân khóc... Giết một là vi tội, đồ vạn là vi hùng. Đồ đắc cửu trăm vạn, tức vi hùng trong hùng... Ngươi đừng kinh ngạc, lúc ấy tứ tỷ phu của ngươi ở Diễn võ trường, hắn liền đem bài thơ này ghi tạc trong đầu, về sau còn khắc lên thẻ tre”

“ Tứ tỷ phu?”

Đổng Ngọc gật đầu. “ Tứ tỷ phu của ngươi là một người thông minh, cũng là người có học vấn ở Đổng Gia, hắn nói tốt , tứ tỷ ngươi sao lại không thể nhớ kỹ, nhưng bài thơ này của ngươi thật sự quá kinh thế hãi tục, cho nên tỷ phu ngươi ngàn dặn vạn dò, tuyệt đối không thể truyền lưu đi ra ngoài, nếu không sẽ cấp cho ngươi và người nhà mang đến hoạ sát thân.”

Đổng Phi nâng rượu lên tưởng là nước liền uống cạn.

Lục Y nhìn Đổng Phi, trong ánh mắt loé ra một loại quang mang quái dị, không thể phủ nhận, bài thư này làm rất bình thường nhưng lại làm cho người ta cảm thấy máu huyết sôi sục, bản thân thiêu đốt, đó là một loại khoái ý không thể hình dung được.

“ Lục Y, Ngươi đi ra trước đi. Nhớ kỹ, vừa rồi những lời ta nói một câu cũng không nghe thấy, nếu để cho ta nghe nửa điểm phong thanh, Đổng Tam bên ngoài chính là kết cục của ngươi.?

Đổng Ngọc nói rất nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại làm cho cả người Lục Y phát lạnh.

“ Nô tỳ biết , nô tỳ cái gì cũng không nghe thấy, nô nỳ cáo lui!”

Nhìn Lục Y hoang mang rời đi, Đổng Phi khẽ cau mày : “ Đại tỷ , cần gì phải hù doạ nàng chứ?”

“ Hù doạ ? ha ha, là ta nói thật.” Con ngươi Đổng Ngọc phát lên quang mang làm cho Đổng Phi phát lạnh, người hơi run run, Đổng Ngọc cười lạnh một tiếng nói : “ Ngươi đừng cho là ta đang đùa, bài thơ này của ngươi thực sự là kinh thế hãi tục, lại nhằm vào căn bản lập quốc, nếu mà lan truyền đi ra ngoài , các thế gia đại nho tất nhiên lấy ngòi bút làm vũ khí, ngươi có năng lực chống đỡ được không?”

“ Ta, ta chỉ nhất thời xúc động.”

Đổng Ngọc cười lạnh nói: “ Lúc đầu ta cũng nghĩ là ngươi xúc động, thậm chí còn nghĩ ngươi là một tên không biết trời cao đất rộng là một tên mãng phu. A Sửu, ngươi không giống mười hai tuổi hài tử, ngươi rất giỏi che dấu, có nhiều lúc ta cũng không biết ngươi có nhiều chủ ý như vậy….Khi thì không khéo, khi thì lỗ mãng, làm cho ta không cách nào nhận ra, A Sửu , Nói cho tỷ biết, người nào mới thật là ngươi?”

“ Ta …”

“ Phụ thân đối với ngươi có thành kiến, Người không thích ngươi, đây là sự thật. Nhưng ngươi có nghĩ hay không, ngươi như thế nào?Đổng Hoàng không phải thân sinh của Phụ thân, từ nhỏ đã đi bên người phụ thân bên người, vừa khỏi thương thế xong liền vội vàng chạy tới Hà Đông, còn ngươi thì sao? Còn ngươi thì sao? Từ nhỏ đến lớn ngươi nói chuyện với Phụ thân được mấy câu?Thậm chí phụ thân muốn giảng hoà với ngươi mà ngươi lại tránh né, A Sửu, thời gian chúng ta gặp mặt không lâu, nhưng ta có thể cảm nhận được là ngươi đang tránh né .”

Nghe những lời nói này , lưng của Đổng Phi không khỏi phát lạnh!

“ Tránh né, ta có cái gì cần tránh né, vì cái gì ta phải tránh né ?”

Đổng Ngọc nở nụ cười, nhẹ giọng trả lời : “Ngươi vì cái gì trốn tránh né, chỉ có ngươi tự mình biết…Tự hỏi chính mình đi.”

“ Tốt lắm, ta chỉ nói đến đó thôi , còn lại chính ngươi tự suy nghĩ, ngươi đã bảo vệ gã khương nô kia , thậm chí không tiếc trở mặt với tứ tỷ của ngươi, ta sẽ đem tên khương nô kia tặng cho ngươi, nhưng ta hy vọng sau này ngươi hãy giải thích với tứ tỷ.”

Đổng Ngọc nói xong, liền bưng bát rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Đổng Phi đang ngẩn người thì trong đầu đột nhiên vang lên, Đại tỷ nói đúng, ta vì sao phải tránh né, ta đã quen thuộc hơn nữa đã thích ứng với thời đại này, nhưng trên thực tế thì sao? Ta chỉ là người ngoài đến thôi sao? .

Muốn nói đến giết người, ta cũng đã giết qua không ít.

Tên tiểu khương nô cùng ta có quan hệ gì? Ta vì sao phải bảo vệ hắn ? Chỉ là một tiểu khương nô mà thôi, ta cần gì phải tốn tâm tư chứ?

Tư tưởng của Đổng Phi đang kịch liệt đấu tranh , đầu giống như muốn nổ tung giống nhau.

Ác Hán - Chương #21


DMCA.com Protection Status
Chương 21/500