Chương 25: Giết Chóc(3)


Đại môn màu đỏ thắm của Đổng phủ đã bị thiêu đốt, phía trên cửa Đổng phú có bức hoành phi chạm hình rồng viết hai chữ “ Đổng Phủ” đã bị hoả diễm bao quanh.

Đổng Phủ bị thiêu đố , phía tiền viện cùng với tất cả phòng ốc đều bị hoả diễm cắn nuốt.

Rất nhiều gia nô nằm trong vũng máu, cũng có sống cũng có chết, nhưng chỉ nghe được những tiếng rên rỉ, thống khổ và dày vò. Phía gần đại môn có cây cổ tùng hơn hai trăm năm giờ phút này giống như một cây đuốc khổng lồ đứng sững giữa sân Đổng Phủ, làm cho đêm tối bị phá lệ trở nên rõ ráng hơn .

Lâm Thao Thành đã bị bao phủ trong ngọn lửa……

Một gã thái bình đạo trong tay cầm đuốc, một tay cầm mộc côn, đứng diễu võ giương oai.

Trong đó có không ít bọn lưu manh ở Lâm Thao, một đám dùng khăn vàng trùm đầu kêu gào vọt vào nhà dân.

Một gã nam tử có dáng người khôi ngô từ phía ngoài Đổng phủ giơ đao chém giết .Ánh mắt hắn híp lại, thỉnh thoảng còn nhìn sắc trời, khuôn mặt hiện lên nét sầu lo, nắm tay nắm chặt lại.

“ Cừ Suất, sao một cái Đổng Phủ còn khó đánh hơn một cái huyện nha? Các huynh đệ bị chết và bị thương hơn một trăm người, còn không thể phá đại môn của bọn họ, nếu để lâu, binh lính của Lâm Thao trở về thì chúng ta chết chắc.”

Tráng niên nam tử lắc đầu, lại nhìn sắc trời.

“ Đốt Mâu thủ lĩnh, ngươi cứ yên tâm, ta đã hỏi thăm qua, gã Ngưu Phụ kia chính là tên có lực nhưng không có trí, là một gã không có mưu lược, mà Đổng gia tiểu nhi bị giữ chân tại mục trường, trước ta lại thả ra tiếng là muốn làm kế nghi binh cho đám người ở mục trường, quan binh bây giờ khả năng là đang ở mục trường, chờ bọn hắn phát hiện được thì chúng ta đã sớm đi rồi. Đột Mâu thủ lỉnh, Đổng Gia là nhà giàu nhất ở Lâm Thao, Hơn nữa Đổng Trác lão nhi là thái thú hà đông, tất nhiên là thủ vệ phải sâm nghiêm. Bất quá tài bảo cùng với nữ nhân trong nhà của hắn rất nhiều ….Nếu có thể lấy được gia sản của Đổng gia, thì thủ lĩnh có thể nuôi mấy vạn người cũng không thành vấn đề. Đến lúc đó Tây Lương ai là đối thủ của ngươi? Chỉ sợ lúc đó Triều đình còn phải khoản đãi ngài nữa đấy chứ.”

Đốt mâu thủ lĩnh chính là một tên nam nhân cao lớn thô kệch .Khoảng bốn mươi tuổi, mặc một bộ áo giáp da thú, vai trái loã lồ, lông ngực có màu đen nhìn có thể thấy được. Ở trên đầu thì cạo trọc lóc, không có một sợi tóc nào.Vẻ mặt thô kệch, trên tai còn đeo những chiếc vòng đồng. Trong thanh cầm một thanh Khai sơn phủ dính đầy máu tươi.

Nghe tráng niên nam tử nói như thế, cặp ngưu nhãn nhất thời loé ra ánh sáng, hắn đột nhiên giơ cao đại phủ, gầm rú nói : “ Các con của ta, đánh cho ta…. Ai là người vào phủ đầu tiên sẽ thưởng cho hắn mười nữ nhân người hán.”

Đốt mâu khương nhân lập tức giơ lên đao thương hưởng ứng, gào thét tận trời .Máu và lửa đã kích thích những gia hoả kia càng nổi điên, hung hăng đánh mạnh vào Đổng Phủ.

Đột nhiên đại môn mở rộng, theo ra là một đội nhân mã, cầm đầu chính là một nữ nhân mặc khôi giáp, ngồi trên con chiến mã Ngũ Hoa Thông, trong tay cầm một thanh thêu nhung đại đao. ữư nhân vừa ra liền hét lên một tiếng : “ Bọn tiểu tặc nơi nào, Bạch Khương Hoa Man ở đây sao còn không đầu hàng, còn chờ đến khi nào?”

Đám người khương nhân không ngờ Đổng gia đột nhiên tấn công , trong lòng không khỏi có chút nao nao.

Cũng chính lúc bọn khương nhân ngẩn ra, thì thanh thêu nhung đại đao từ không trung xẹt ra một đạo hàn quang , chỉ nghe tiếng kêu thảm liên tiếp, bốn năm khương nhân bị chém xuống ngựa, theo sát nữ nhân chính là đoàn người ngựa bọn gia tướng theo giết ra ngoài, tuy nhân số không nhiều lắm nhưng lại làm cho bọn Đốt Mâu khương nhân luống cuống.

Nhãn tình Đốt mâu thủ lĩnh sáng lên: “ Tiểu nương tử này ta thích, các hài nhi, chớ thương tổn đến nàng , bắt sống cho ta.”

Khoé miệng nam tử hơi nhếch lên, ánh mắt hèn mọn nhìn thoáng qua Đột mâu thủ lĩnh .

Đốt mâu thủ lĩnh không có nhìn thấy biểu tình của nam tử, ánh mắt chỉ tập trung nhìn viên nữ tướng kia, hắn mãnh liệt thúc dục toạ kỵ, múa thanh đại phủ , đứng một bên quát to : “ Tiểu nương tử, hãy làm phu nhân của ta đi.”

“ Đang…”

Khai sơn phủ bổ vào cán của thêu nhung đại đao, toạ kỵ phía dưới là ngũ hoa thông hí lên một tiếng. bốn vó mềm nhũn, đem hất nàng rớt xuống. Nữ nhân bất chấp lăn một vòng trên mặt đất , đại dao vung ra chặt đứt ba chân ngựa, nàng vừa đứng lên thì Đột mau thủ lĩnh đã vọt lại trước mặt nàng.

Đại phủ hung hăng đánh mạnh xuống . Nữ nhân đã nếm qua lực lượng của tên gia hoả này cho nên không dám ngạnh đỡ, đầu đao vừa chuyển , nhẹ nhàng dán vào thanh đại phủ. Phủ mặc dù bị đẩy ra nhưng lực lượng lại không biến mất , làm nữ nhân suýt té trên mặt đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi .

Đốt mâu thủ lĩnh mừng rỡ, lấy tay định bắt lấy nữ nhân.

Ngay tại lúc đang nguy kịch vạn phần này thì ở cửa thành vang lên tiếng gào thét, có người nổi giận gầm rú lên một tiếng : “Tên Đốt mâu mọi rợ kia, chớ đả thương mẹ ta, xem thương!”

Thanh âm giống như cuồng sư rít gào, giống như tiếng sấm nổ mạnh giữa trời đêm.

Một mũi hàn quang cách mười trượng phóng tới, phá không mang theo tiếng tít gào chói tai, trong chớp mắt hướng về phía trước mặt Đột mau thủ lĩnh.

Đốt Mâu thủ lĩnh hoảng sợ, theo bản năng giơ đại phủ đem lên đỡ. Đang, một tiếng kêu thanh thuý vang lên, đại phủ kia bị hàn quang đẩy ra. Là một cây trường thương, nhưng không ngờ trong một đoạn xa như thế còn có thể có uy lực như vậy . Đốt mâu thủ lĩnh ngẩng cao đầu nhìn lại , chỉ thấy một thiếu niên xấu xí giống như sư tử, thân cáo tám thước đang phóng ngựa chạy tới .

Có Khương nhân ý đồ chặn lại đều bị hắn một đao chém thành hai nửa. Tư thế kia giống như sát thần, ngựa đi qua nơi nào thì nhấc lên một mảnh tinh phong huyết vũ, tay chân bị chém thì bay tứ tung, vài tên Đốt mâu tướng lãnh vũ lực không tầm thường đi lên đều không thể làm cho thiếu niên kia dừng dừng bước, trong chớp mắt đã vọt tới trước mặt Đốt mâu thủ lĩnh.

“ Tiểu tặc, để mạng lại!”

Khảm đao giơ lên trời cao, thức này gọi là Châm lửa đốt thiên. Mang theo kình phong đánh mạnh xuống.

Thiếu niên tuy rằng không mặc khải giáp, nhưng lại có một cỗ uy nghiêm làm cho người ta sợ hãi, người mượn lực ngựa, Đao mượn lực người, chỉ nghe phốc…. Răng, rắc, hai tiếng vang nhỏ. Đốt mâu thủ lĩnh còn chưa hiểu rõ tình huống thì đã bị người ta chém cả ngựa lẫn người thành hai nửa .

Máu tươi ấm áp phun thẳng vào người thiếu niên trước ánh lửa làm cho người ta càng thêm quỷ dị, càng thêm hung ác.

Đại đao nhẹ nhàng chém ra, hai tên khương nhân lập tức rơi xuống, hắn nhảy xuống ngựa ,ôm nữ nhân bỏ trên lưng ngựa, quay đầu nổi giận gầm lên một tiếng: “ Người Đổng Phủ đâu?”

Hai gã gia tướng lập tức tiến đến, “ Thiếu gia……..”

“ Đưa phu nhân hồi phủ. Nói cho lão phu nhân không cần lo lắng , A Sửu đã trở lại!”

*****************

Thiếu niên này đúng là Đổng Phi.

Một đường chạy như điên, khi hắn chạy tới Lâm Thao thì trong nháy mắt đập tới cảnh tượng làm cho hắn hoảng sợ vạn phần.

Vì cái gì? Đầy đường đều là loạn dân đeo khăn vàng, làm cho hắn còn tưởng rằng giặc khăn vàng đã nổi loạn đâu.

Nhưng nghĩ lại , điều đó không có khả năng a!

Bình thư nói qua, loạn khăn vàng bạo phát, khiến triều đình rung chuyển không nhỏ, mà tình trạng trước mắt này hiển nhiên không đủ . Sau khi tỉnh ngộ, Đổng Phi giận tím mặt. Thái bình đạo dám đem chủ ý đến Lâm Thao, đánh tới nhà của hắn, bọn thái bình đạo tặc tử tuỳ ý dám giết hại lương dân, Bình thư có nói loạn khăn vàng nổi lên là phản kháng triều đình , nhưng đây làm gì mà phản kháng, rõ ràng là giết hại, đánh cướp, cưỡng gian , vô cớ hại dân chúng a .

Đổng Phi thực sự tức giận!

Mang theo đám người một đường chém giết lại đây thì phát hiện một tên khương nhân muốn bắt Đổng Phu nhân.

Những lời nói của Đại tỷ lúc tối còn vang lên trong đầu, không quản Đổng Trác như thế nào, không quản Đổng Phu nhân thế nào, nhưng Đổng Phủ chính là nhà của hăn.

Một đao giết chết Đốt mâu thủ lĩnh, làm cho sĩ khí của gia tướng Đổng phủ tăng vọt lên.

Nhiều gia nô thấy tình trạng như thế liền cầm gậy gộc từ trong phủ lao ra cùng chém giết với Khương nhân.

Khương nhân mặc dù là kỵ binh, nhưng đó là nới có vùng đất trống, nếu là vùng đất trống thì quả thật đám người của Đổng Phủ quả thật không đáng nét kẽ răng. Nhưng đây là đang ở trong thành, đường phố thì nhỏ, lại không thể chứa được nhiều người như vậy, mà ngựa lại mất đi uy thế, mà gia nô của Đổng Phủ lại là chơi trò tiểu nhân, ngươi ngồi trên lưng ngựa, lão tử liền đánh chân ngựa của ngươi.

Dù sao bọn cưỡi ngựa đều là địch nhân, gậy gộc không ngừng đánh tới.

Đổng Phi bên ngoài mang chi kỵ binh này tiêu diệt, gia nô bên trong đánh ra ngoài .

Hơn một ngàn tên mã tặc và mấy ngàn giáo đồ thái bình đạo,trong thời gian ngắn cũng không rõ ràng có nhiều hay ít địch nhân, thậm chí còn tưởng quan quân đã trở về thành, sĩ khí nhất thời hạ xuống, làm sao còn có dũng khí chém giết liền tứ tán chạy đi.

Đổng Phi mặc dù đã không có ngựa nhưng vẫn như cũ không có người địch nổi. Lưỡi của Khảm đao đã quăn lại, dưới cơn nóng giận liền ném đi khảm đao, chạy như bay tới hai gã khuơng nhân kéo xuống ngựa cầm lấy cổ của bọn họ kéo lên, cộng lại cũng có hơn hai trăm cân nhưng Đổng Phi cũng không thấy cố sức, hắn liền vác hai gã đập thẳng vào nhau, làm cho hai gã khương nhân huyết nhục mơ hồ.

Đây không phải là người , rõ ràng là yêu quái! Có một số giáo đồ của Thái bình biết một ít chi tiết của Đổng Phi liền vất bỏ khăn vàng trùm đầu, giơ đao lên chém đồng bọn.

Tráng niên nam tử thấy tình huống như thế này, trong lòng biết đại sự không ổn.

Mọi việc đều tính toán rất tốt, ai ngờ giữa đường lại xuất hiện một thiếu niên như ác ma.

Hắn quay người như muốn đáo tẩu, mà người của Đổng gia lại có người nhận ra hắn vội vàng hướng Đổng Phi quát to : “ Thiếu gia, hắn là Cừ suất của tặc tử.”

Cừ Suất của tặc tử? vậy không thể buông tha.

Đổng Phi vận lực nơi cánh tay, hét lớn một tiếng, một cỗ thi thể liền bay ra ngoài.

Tráng niên nam tử nghe thấy phía sau có tiếng gió, một đao chém ra, làm cho thi thể bị chém thành hai đoạn, cũng chính như thế, máu trong thi thể bắn tung toé vào mắt của hắn, không chờ hắn lau khô thì một cỗ thi thể lại ập tới làm cho hắn lập tức rớt xuống ngựa, tráng niên nam tử đang xoay người đứng lên thì cảm thấy một toà núi nhỏ từ trên trời giáng xuống, vừa ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một cảnh làm cho hắn cực kỳ sợ hãi, Đó chính là con sư tử đá trước cửa Đổng Phủ cứ nhiên lại bị người ta ném tới.

Muốn tránh thì đã không kịp, chợt nghe phốc, phanh, hai tiếng thanh âm, tráng niên nam tử bị sư tử đá đập trúng làm cho gân cốt gãy đoạn, huyết nhục mơ hồ.

Đổng Phi ném ra con sư tử đá liền thở phì phò, đoạt lấy từ trong tay gã gia tướng một thanh gậy .

“ Đầu lĩnh đã chết, các ngươi còn không đầu hàng!”

Hắn đứng trên bậc đại môn, cả người toàn là máu. Ánh lửa lại chiếu vào trên khuôn mặt của hắn làm cho Đổng Phi giống như hung thần .

Tận mắt thấy Đổng Phi đại phát thần uy, làm cho Đám tặc tử sợ đến vỡ mật.

“ Ta nguyện hàng, ta nguyện hàng!”

Vũ khí được thi nhau ném xuống đất, Đổng Phi thở phào một cái, khuôn mặt dữ tợn hiện lên vẻ tươi cười , nhưng được ánh lửa chíêu vào thì càng làm cho người ta sợ hãi.

Ác Hán - Chương #25


DMCA.com Protection Status
Chương 25/500