Chương 31: Cầu Quan (2)


Đi vào mục trường, Đổng Phi liền chạy đến địa điểm hôm qua mà hắn cùng sư tông thú đấu với nhau.

Trời cũng đã sáng, ánh ắng chiếu lên mục trường , gió nhẹ nhàng thổi, những cây cỏ nhẹ nhàng lay động làm cho tâm tình của Đổng Phi rất tốt.

Sư Tông thú đã đứng chờ ở đó. Ánh mặt trời chiếu vào nó, tông mao trên cổ chớp động giống như quang huy, nhìn qua quả thật là nòi giống của thần thú.

Sư tông thú xuất hiện cũng không giống như hôm qua ồn ào, tạo thành động tĩnh quá lớn. Phía xa là một đoàn trâu, ngựa, mà Sư tông thú giống như vua của thảo nguyên cao lớn mà cô độc lẳng lặng đứng nói đó, hai tròng mắt loé lên hào quang.

Chứng kiến Đổng Phi, sư tông thú rất hưng phấn, hai chân trước không ngừng cào lên mặt đất. Đổng Phi cũng rất vui vẻ, tên gia hoả này thật sự là rất dũng cảm a.Đổng Ngọc mang theo đám gia tướng đứng ở phía xa, chứng kiến cảnh này nàng cũng rất vui vẻ.

“ Tiểu Thiết, sư tông thú này cùng với A Sửu có lẽ là trời sinh một đôi.”

Đổng Thiết đứng phía sau Đông Ngọc gật đầu cung kính trả lời: “ Tiểu nhân cùng với sư tông thú nhận thức cũng đã một năm nhưng chưa bao giờ thấy nó có bộ dạng hưng phấn như vậy. Ngựa trong mục trường đối với nó rất sợ hãi, thậm chí là con ngựa sinh ra sư tông thú cũng tránh nó xem nó như rắn rết. Nó cũng không thân cận với con người, nếu tiểu nhân không có học qua một chút kỹ xảo chăm sóc ngựa thì cũng sợ rằng không gần nó được nửa bước. Nhìn bộ giạng nó, nó rất có hứng thú với chủ nhân, nói không chừng chủ nhân có thể hàng phục được nó thì sao.”

“ Nếu có thể hàng phục là tốt nhất!” Đổng Ngọc nhìn hình dáng hùng tráng của Đổng Phi, nhẹ giọng nói : “ Kỳ thật, ngẫm lại chủ nhân nhà ngươi cùng với sư tông thú có rất nhiều chỗ tương tự, thật hy vọng một ngày nào đó A Sửu có thể cưỡi thất thần thú này a.”

“ Tiểu thư yên tâm, chủ nhân nhất định thuần phục được nó.”

Đổng Ngọc cười cười, đem ánh mắt khóa tai người của Đổng Phi cùng với sư tông thú.

Bất quá, hôm nay quả thực làm cho người ta thất vọng. Đổng Phi ngày hôm nay cùng với ngày hôm qua quả thực có sự khác biệt rất lớn, chỉ có vài hiệp qua lại mà Đổng Phi đã thở hồng hộc. Sư tông thú phi thường bất mãn, dùng mũi thở ra một hơi tựa hồ giống như hỏi là:“ Hôm nay ngươi sao vô dụng vậy?

Đổng Phi hai tay ôm đầu gối, người cúi gập lại. Hắn giống như hiểu được sự bất mãn của sư tông thú, cười khổ nói : “ A Sửu đại ca , không phải ta vô dụng, mà ngày hôm qua đấu với ngươi một trận, ta ngay cả một giấc ngủ yên ổn đều không có, ngươi nằm ngủ dưỡng sức, còn ta phải bôn ba khắp nơi, cùng với ngươi đánh xong, buổi tối lại phải đánh nhau với người ta một hồi nữa chứ.”

Sư tông thú kia quả thật không hổ là Đổng Ngọc khen nó là thần thú. Cũng không biết nó hiểu hay không hiểu, sau khi nghe Đổng Phi nói xong nó hí lên hai tiếng sau đó quay đầu chạy đi.

“ A Sửu, đệ hôm nay bị sao vậy?”

“ Mệt , mệt chết đi được!”

“ Vậy có muốn nghỉ ngơi một ngày rồi hãy đấu với gã Bùi Nguyên Thiệu?”

Đổng Phi nghe được những lời này, tinh thần nhất thời tỉnh táo, “ Không cần, đệ đấu không lại A Sửu, nhưng đấu với một tên giặc khăn vàng thì còn thừa sức?”

“ Cái gì giặc khăn vàng?”

Đổng Phi lập tức ý thức được mình nói lỡ miệng, vội vàng che dấu nói:“ Là đệ nói Bùi Nguyên Thiệu! Hắc hắc, bị A Sửu khi dễ một chút, trong bụng đang nghẹn một cỗ tá hoả. Nếu không cho ra ngoài đệ sợ cơm trưa cũng không thể nuốt trôi.”

Đổng Ngọc nghi hoặc nhìn Đổng Phi, là ta nghe lầm? hay là A Sửu có điều gì muốn dấu? Ta sao cảm giác được trên người A Sửu mang một bí mật rất lớn, mà bí mật này thậm chí quan hệ đến sự hưng suy của Đổng gia.

Lúc này Đổng Phi đã đi ra.

“ Gã Bùi Nguyên Thiệu đã mang đến chưa?”

“ Đã nhốt ở trong phòng giam của mục trường, dựa theo phân phó của thiếu gia ai cũng không được đến gần, Lục Y tiểu thư đã cho người canh chừng.”

“ Mang hắn đem tới !” Đổng Phi nói xong , giơ tay ngoắc hai tên gia tướng ở phía xa.

Biết hôm nay Đổng Phi muốn cũng người khác giao thủ, Đổng Ngọc lúc đi ra liền bảo Đổng Ngạc mang theo mấy người nâng đến bộ phỏng chế theo Cổ Úng lôi Kim chuỳ. Chuỳ được đặt trước người Đổng Phi, Đổng Phi cũng thấy tinh thần mang theo một cỗ phấn chấn.

Có một gia tướng đã giắt theo một con ngựa màu đen Đại uyên Lương câu, Đổng Phi không nói hai lời cầm chuỳ phi thân lên ngựa ngồi vững vàng .

Chỉ trong chốc lát Bùi Nguyên thiệu cũng bị áp giải lại. Lục Y mặc một thân nhuyễn giáp, một kiện chiến bào màu xanh, người mang theo một chiếc cung , trong tay là một cây thương trám hình kim phượng đang cưỡi ngựa đi lại.

“ Thiếu gia….”

Lục Y chứng kiến Đổng Phi giống như nhìn thấy thân nhân liền giục ngựa vọt lại.

Đổng Phi nhếch môi cười, nhưng nụ cười lại cực kỳ khó coi. Nhưng ở trong mắt Lục Y, thiếu gia không thể nghi ngờ là đẹp trai nhất.

“ Lục Y, thay ta áp trận!”

“ Vâng!”

Lục Y giục ngựa đi tới phía sau Đổng Phi.

Phía xa, Sư tông thú cứ nhiên chạy lại đứng ở trên đồi cao nhìn về hướng của Đổng Phi.

Không thể mất mặt trước súc sinh này được, huống hồ còn có tỷ tỷ cùng với Lục Y hai đại mỹ nhân nữa chứ. Nghĩ đến đó, Đổng Phi giục ngựa, giơ chuỳ lên nói : “Bùi Bá Hầu, ta hỏi ngươi một lần nữa, nếu trong mười chiêu bại bởi tay ta, ngươi có bằng lòng hàng hay không hàng ta?”

Bùi Nguyên Thiệu vốn có chút lo lắng, bất quá vừa nhìn thấy Đôi đại chuỳ trong taycủa Đổng Phi liền nở nụ cười. “ Tiểu oa nhi, đừng có nghĩ lấy gỗ làm hai chiếc đại chuỳ như vậy thì có thể hù doạ Bùi mỗ. Bùi mỗ mặc dù bất tài, nhưng cũng đường đường là nam nhi bảy thước, mười chiêu…..Hừ, nếu ngươi trong vòng năm mươi chiêu có thể đánh bại ta, Bùi mỗ cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa , không một câu oán hận.”

“ Được, chính là ngươi nói !” Đổng Phi nở nụ cười, đám người xung quanh cũng nở nụ cười. Thật là có người tưởng rằng Đại chuỳ của A Sửu thiếu gia làm làm bằng gỗ?Đương nhiên đại đa số gia tướng lúc đầu cũng tưởng như vậy.

Bùi Nguyên Thiệu cảm thấy xung quanh có điểm gì là lạ, người xung quanh đều có nụ cười rất quỷ dị, làm cho trong lòng hắn không khỏi nhảy lên.

“ Bùi Nguyên Thiệu, ở trong mục trường này, ngựa và binh khí ngươi tự mình chọn. Ta ở chỗ này chờ xem ngươi có bản lĩnh gì?”

Có câu thua người không thua trận, Bùi Nguyên Thiệu không nói hai lời, tuyển một con ngựa, lấy một thanh đại thương bằng thép. Đại thương trong tay run lên, phân ra ba điểm hoa thương. Nhìn ra được, gia hoả này đối với thương cũng có chút công phu.

“ Tiểu oa nhi, Bùi mỗ nhường ngươi ba chiêu!”

Đổng Phi cười ha hả, “ Vậy thì đa tạ? Tiếp chiêu đi!”

Lời còn chưa dứt, Lương câu chiến mã đã chạy qua tới, nhanh như gió đã đứng ở trước mặt Bùi Nguyên Thiệu, hai ngựa đối mặt, Đổng Phi điểm ra một chuỳ, chiêu thức này được gọi là “Phượng gật đầu”

Một chuỳ khác được nấp sau lưng ngựa , cái này gọi là “ Mạt Khâu chuỳ”

Chỉ nghe một tiếng, Đang….Tiếng kim thiết va chạm vào nhau, Bùi Nguyên Thiệu hoành thương lên đỡ thì chỉ thấy một cỗ lực lượng đánh úp lại, cả thân người bay bổng lên không trung, bồng một tiếng liền bay ra hai ba trượng.

Tiểu oa nhi này là quái vật sao? Thiết thương đã bị bắn đi thật xa, bất quá đã cong cong đến mức không còn nhận ra.

Bùi Nguyên thiệu đứng lên, hai tay còn đang phát run. Hắn hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Đổng Phi, rốt cuộc hắn đã hiểu những người đó đang cười cái gì. Chuỳ trong tay gia hoả này cứ nhiên là chuỳ thật. Nhìn hai cái đầu chuỳ chắc không dưới một trăm cân. Tiểu tử này thật sự mới có mười hai tuổi? Quả thực là một tên quái vật.

Đổng Phi rất thất vọng, ở trên ngựa lắc đầu. Chiêu chuỳ mới sử dụng được một nửa, phía sau là Mạt khâu chuỳ pháp căn bản không cần sử dụng.

Đổng Ngọc và tất cả mọi người đứng xem ở phía xa cất tiếng cười to, Lục Y còn khoa trương hơn chỉ vào Bùi Nguyên Thiệu nói:“ Đầu tên gia hoả này bị nước vào, cứ nhiên dám đỡ một chuỳ của thiếu gia.”

“ Nước vào” Đầy là do Đổng Phi phát minh ra ngôn ngữ, hiện giờ ở Đổng Phủ đại đa số mọi người đều biết ý nghĩa của từ này.

“ Lúc nãy không tính, ta vừa rồi là khinh địch!”

Đổng Phi mỉm cười, ở trên ngựa làm một đổng tác phi thường kinh điển, hắn gập vai lại, hai tay cầm hai chuỳ giang ra,“ Vậy thì đến đây a!’

“ Đổi trường thương!”

Bùi Nguyên Thiệu đổi lại một cây đại thương sải bước lại chiến mã. Lần này hắn cũng không dám nói nhường cho Đổng Phi ba chiêu, thúc dục chiến mã vọt tới đâm vào ngực của Đổng Phi.

Tên gia hoả này có điểm thẹn quá hoá giận, bị một tiểu oa nhi nhất chiêu đánh cho ngã ngựa, thật sự là rất doạ người. Nếu hắn biết vừa rồi Đổng Phi căn bản không đem toàn bộ chiêu số sử dụng toàn bộ, phỏng chừng là tức giận đến hộc máu, lần này hắn giữ vững tinh thần, đại thương tung bay giống như một con giao long nổi trên mặt nước.

Đổng Phi ngồi trên lưng ngựa, nhìn Đại thương kia đang lao đến, hừ lạnh một tiếng, luân chuỳ liền đánh ra.

Chiêu này gọi là “ Nhất lực hàng thập hội” Mặc cho ngươi thương pháp tinh diệu, nhưng ta lại muốn cùng ngươi cứng đối cứng.

Trải qua năm hiệp, chỉ nghe một tiếng thanh âm, hộ khẩu của Bùi Nguyên Thiệu bị đánh rách tả tơi, hai tay máu tươi đầm đìa rớt xuống lưng ngựa….Ở phía xa sư tông thú vốn đang đứng xem cũng lúc lắc cái mông theo đường cũ phản hồi. Có lẽ trong mắt của sư tông thú, trận luận võ này quả thật không thú vị. Hay là vẫn nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi ngày mai lại tỷ thí với Đổng Phi.

Đổng Phi ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, chuỳ giơ lên trước mặt Bùi Nguyên Thiệu nói:“ Bùi Nguyên Thiêu, Nếu ngươi không phục thì lên ngựa tiếp tục tái chiến!”

Bùi Nguyên Thiêu đang ngồi trên mặt đất, khuôn mặt đỏ bừng.

Hơn nửa ngày, hắn mới thở dài một tiếng, xoay người quỳ rạp xuống trước mặt Đổng Phi lớn tiếng nói:“ Chủ Công ở trên, Bùi Nguyên Thiệu……xin khuyển mã chi lao!”

Ác Hán - Chương #31


DMCA.com Protection Status
Chương 31/500