Chương 33: Tâm Tư Lục Y


Ánh mặt trời gay gắt như lửa, giống như loé ra ngàn vạn tia lửa chiếu rọi . Ngồi ở trong phòng mồ hôi cũng đã ra ướt đẫm, chứ đừng nói những người canh gác bên ngoài. Phàm những người có chút gia sản đều đã tìm chỗ tránh né độ nóng giống như Hỏa diệm sơn này .

Đổng Gia ở Lâm Thao sau khi bị mã tặc tập kích liền bắt đầu kiến thiết lại . Dựa theo chủ ý của Đổng Viện, ở mục trường sẽ xây tường vây cao hơn ba đầu người vây lấy mục trường. Trên tường thì có tư binh của Đổng Phủ luân phiên tuần tra, phía ngoài mục trường là cách năm trăm mét có một trạm gác, hơn nữa lại dựng lên mười toà vọng lâu *( Chòi gác). Ở trong vọng lâu đều có một một chỗ để đốt lửa, phía bên trong còn có dầu và cỏ khô. Nếu thấy tung tích của Mã tặc khói lửa sẽ được đốt lên, thì toàn bộ mục trường trong một nén nhang sẽ tập kết xong để đối phó với mã tặc.

Chủ ý này của Đổng Viện lập tức được mọi người trong Đổng gia tán thưởng. Đổng Phu nhân thậm chí còn nói, tứ nha đầu nhà của chúng ta bắt đầu xuất lực cho gia đình, thật sự đã trưởng thành.

Mỗi lần nghe vậy là Đổng Viện mặt đỏ tía lên, trong lòng không khỏi cảm thấy áy náy. Nàng rất rõ ràng, những chủ ý này đều xuất từ ý kiến của Đổng Phi cùng Đổng Ngọc. Nàng bất quá chỉ là người chuyển đạt, không nghĩ tới lại làm cho lão nương cao hứng, chẳng lẽ trước kia mình có chút hồ đồ sao.

Bắt đầu từ tháng năm, Đổng gia ra một số lượng tiền lớn bắt đầu mở rộng chiêu mộ người có võ nghệ cao cường ở Tây Lương làm hộ vệ của Mục trường. Sau mười bảy ngày có Khương nhân Lương Châu là Nhã Đan theo chiêu mộ mà đến. Người này thân cao bảy thước, là người mi thanh mục tú, bên lưng ngựa chính là một thanh Bát Phong đao, hơn nữa còn tinh thông ám khí, một chiếc lao bách phát bách trúng, ở Tây Lương được xưng là Truy Phong Thương, rất có danh vọng.

Sau hai mươi mốt ngày lại có Ung Châu Âm Bình tiếng đến ứng mộ, người này cương mãnh lại thiện sử dụng Đại phủ, vũ dũng phi thường.

Ngày hai mươi ba, Hoàng Đạo người Vũ Sơn đến ứng mộ ….

………….

Chỉ ngắn ngủi một tháng thời gian mục trường của Đổng Gia đã trở nên cực kỳ sâm nghiêm làm cho mã tặc Khương nhân nhìn thấy chữ “ Đổng” Thì chưa đánh mà chạy.

Trong tháng sáu chiếu thư của triều đình đến Lâm Thao, phong Ngưu Phụ quản chưởng huyện uý Lâm Thao đồng thời cũng đảm nhiệm Tuất ti giáo uý.

Kể từ đó chính quyền, quân quyền đều quy về Đổng Gia khiến cho Đổng gia tại địa phương thanh danh càng ngày càng thịnh vượng.

********

Nhưng tất cả thay đổi đó cũng không liên quan đến Đổng Phi chút nào cả.

Lão Phu nhân bởi vì quan tâm tới Đổng Phi, cho nên khi Đổng Phi dọn đến ở trong mục trường không lâu cũng mang tất cả bọn hạ nhân đến ở trong mục trường. Đối với người già mà nói, càng già càng không muốn rời xa con cháu, hơn nữa lão phu nhân đối với Đổng Phi sủng ải đến cực điểm một khắc cũng không muốn tách ra .

Đổng phu nhân cũng muốn dọn ra mục trường ở, nhưng nếu dọn nhà là một chuyện lớn, hơn nữa Đổng phủ lại nhiều đồ đạc, một hai ngày không thể xong cho nên khi mục trường xây dựng rầm rộ thì Đổng phu nhân ở Đổng phủ sai người sửa sang hành trang cùng với giao cho Ngưu Phụ một số việc.

Đổng phu nhân vừa đi thì Đổng Phủ chủ nhân chính là Ngưu Phụ!

Kỳ thật Ngưu Phụ cũng muốn dọn ra mục trường ở. Ai cũng biết, đi theo bên người A Sửu là an toàn nhất. Đốt mâu mã tặc tuy bị tiêu diệt, nhưng không đảm bảo được có hay không có đám mã tặc khác. Hắn thân là Huyện uý Lâm Thao, nếu muốn rời đi thì có chút khó khăn. May mắn mục trường cách Lâm Thao cũng không xa, huống hồ chỗ đóng binh của LâmThao cùng với mục ttrường rất dễ chiếu cố lẫn nhau.

Về phần mã tặc ngày đó bị bắt và đạo chúng của Thái bình đạo đều biếm thành nô lệ….Sung vào mục trường của Đổng gia. Dù sao Ngưu Phụ là Huyện uý, muốn làm chuyện này quả thực cũng không khó khăn gì.

Nhà ai nguyện ý nuôi mã tặc? Nhà ai dám nuôi bọn du côn? Phóng mắt ở Lâm Thao ngoại trừ Đổng gia thì còn có ai dám nữa.

Mà cuộc sống của Đổng Phi từ khi chuyển đến mục trường thì muôn màu muôn vẻ. Sáng sớm thì cùng đấu sức với sư tông thú, sau đó tập luyện khí lực luyện công tập võ, buổi trưa thì nghe Thành Phương cùng với Đổng Ngọc đọc binh pháp, buổi chiều thì cùng với Nhã Đan tỷ thí võ nghệ, thuận tiện còn học được lao thuật của Nhã Đan.

Thoáng một cái đã trải qua một tháng, trời càng ngày càng nóng!

Ngày hôm này, Đổng Phi cùng đấu sức với sư tông thú xong liền nằm chỗ bãi cỏ thở dốc. Cũng khó trách, đấu sức đã hơn ba tháng cứ nhiên còn đấu không lại sư tông thú. Đổng Phi cảm thấy khí lực của hắn tăng trưởng rất lớn, nhưng khí lực của sư tông thú đồng dạng cũng gia tăng. Bất quá Đổng Phi cũng phát hiện ra một vấn đề, thời gian hắn múa chuỳ, khi múa đôi chuỳ nặng một trăm năm mươi cân cũng có chút khó khăn, chứ đừng nói đến bản chính là Lôi Úng kim chuỳ.

Như thế nào mới có thể tăng cường khí lực, tăng mạnh thời gian dùng chuỳ?Đây chính là vấn đề bức thiết mà Đổng Phi cần giải quyết.

Cùng giao thủ với đám Nhã Đan, vừa mới bắt đầu bởi vì đối phương không biết chi tiết nên năm ba hiệp đã bị thua. Nhưng cùng đấu với Đổng Phi thời gian càng lâu thì đám người Nhã Đan bắt đầu phát hiện được trí mạng nhược điểm của Đổng Phi, vì thế bọn họ không giao phong chính diện với Đổng Phi mà là tận lực du chiến sau đó tiêu hao thể lực của Đổng Phi rồi sau đó thủ thắng.

Thậm chí Bùi Nguyên Thiệu cũng đã phát hiện được nhược điểm này, tuy rằng đã thần phục Đổng Phi nhưng gia hoả này vẫn muốn tìm về một chút mặt mũi.

Thường xuyên tỷ thí với nhau lực lượng cũng gia tăng, nhưng thất bại số lần ngày càng nhiều.Đổng Phi rất buồn rầu, hắn biết nếu không tìm cách bù lại khuyết điểm, chỉ sợ tương lai sẽ rơi vào kết cục bi thảm.

Làm sao bây giờ?

Đổng Phi khoanh tay ngồi trên bãi cỏ, miệng ngậm một ngọn có trầm tư.

Hắn cũng không có lưư ý đến có một đôi mắt đang nhìn đến hắn. Lục Y ngồi ở một ngọn núi cách không xa Đổng Phi, hai tay ôm đầu gối lặng lặng nhìn Đổng Phi đang trầm tư, hai trong mắt linh động giờ phút này có mang theo chút thê lương.

“ Nha đầu, đang suy nghĩ gì?”

Đổng Ngọc đi đến bên người Lục Y ngồi xuống, nhìn theo ánh mắt của Lục Y, sau đó cười nói:“ Tiểu nha đầu chắc là động xuân tâm!”

“ Đại tiểu thư, ngài không được nói bậy!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Y đỏ lên, giống như một đám mây chiều. Nàng xấu hổ cầm góc áo cúi đầu, thanh âm cơ hồ là giống như muỗi kêu: “ Thiếu gia là một người rất giỏi, người sẽ không coi trong một người nô tỳ xấu xí như ta .”

“ Ha ha, còn nói không phải là động xuân tâm? Lục Y nếu mà xấu thì ta xem thiên hạ này cũng không có mấy nữ hài tử xinh đẹp. Hơn nữa thích A Sửu thì có gì không đúng, hắn là người xuất sắ , tuy rằng có xấu một chút, nhưng lại rất thương người a.”

“ Nhưng ….. Ta chỉ là một nha hoàn…”

Đổng Ngọc nghiêm mặt nói:“ Lục Y, có lẽ ta đã ở chỗ Khương nhân thời gian quá dài, nói chuyện có điểm trực tiếp, nhưng thích chính là thích, quản cái gì gia thế? A Sửu cũng không phải là người coi trọng gia thế, tính tình của hắn có điểm tuỳ tiện rất giống với tứ tỷ của hắn….Nhưng ta dám nói là hắn thích ngươi, rất thích ngươi. Lần đó mã tặc đột kích, hắn chứng kiến ta thì câu thứ nhất chính là : Lục Y đâu? Nếu không phải hắn quan tâm ngươi thì cẩn gì phải khẩn trương như thế? Nam nhân a, diện mạo cũng không có trọng yếu, mấu chốt là hắn có thể bảo hộ ngươi không, có làm cho ngươi cảm thấy an toàn hay không, ngươi cảm thấy A Sửu có được không?”

Ác Hán - Chương #33


DMCA.com Protection Status
Chương 33/500