Chương 38: Xao Sơn Chấn Hổ (2)


Cứ như vậy Đổng gia giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cuộc sống bình lặng cứ trôi qua.

Đổng Chiếu giống như sợ hãi Đổng Phi trả thù cho nên cùng ở trong thành với Ngưu Phụ, còn Đổng phu nhân cũng rất là thống khoái, sau khi Đổng Chiếu chuyển vào trong thành thì nàng cũng mang theo một đội nhân đi tới mục trường, xem như chính thức chuyển ra mục trường ở.

Đổng Ngọc cùng Bắc Cung Bá sau khi thương lượng, cho nên quyết định nhanh chóng khởi hành.

Kéo dài một ngày thì cuộc sống yên ổn một ngày, nhưng cũng có những bất an. Dựa vào tính tình của Đổng Phi nếu mà người của Vệ gia đến thì quả thực là rất khó nói.

Bất quá làm cho Đổng Ngọc rất kỳ quái, Đổng Phi cứ nhiên không có phản ứng gì.

Đổng Phi càng như vậy, Đổng Ngọc càng bất an, có nhiều lúc đi qua chỗ ở của Đổng Phi, Đổng Ngọc muốn đi vào cùng nói chuỵên với Đổng Phi, cũng không phải Đổng Phi bận đi luyện võ trường mà là chính nàng có chuyện cho nên cũng chưa gặp để nói chuyện được.

Thường xuyên qua lại thấy Đổng Phi rất bình tĩnh, cho nên sự lo lắng của Đổng Ngọc cũng hạ xuống.

Yến hội đã qua đi ba ngày, hành trang cũng đã chuẩn bị xong xuôi.

Đổng Ngọc mang theo Bắc Cung Bá đến cáo từ lão phu nhân nói rằng hôm nay muốn xuất phát.

Tâm tư của lão phu nhân cũng muốn Đổng Ngọc khởi hành sớm một chút, rốt cục bà cũng đã thoải mái một chút. Nhưng trong đó lại có một tia khổ sở. Bà đã qua tuổi thất tuần, có trời mới biết có thể sống được bao lâu, đại tôn nữ ra đi thì không biết khi nào thì quay về, trong lòng cảm thấy không thoải mái , giống như mình đang thiếu cho Đổng Ngọc thứ gì đó.Cũng chính vì như vậy lão phu nhân mới quyết định mở tiệc tiễn đưa.

“ Đúng rồi, đi gọi A Sửu cho ta. Tiểu tử ngốc hai ngày hôm nay cũng không biết làm cái gì mà cứ lén lén gặp tứ muội.”

“ Bọn họ có thể nói chuyện gì, chắc là muốn làm mấy chuyện hồ nháo ấy mà.”

Đổng Ngọc cười nói : “ Nãi nãi, ngài chờ một chút, con đi gọi A Sửu.”

“ Đi đi.”

Đổng Ngọc để lại Bắc cung Bá nói chuyện với lão phu nhân, chính mình thì đứng dậy đi ra gọi Đổng Phi, đang đi thì gặp Đổng Phu nhân cũng đang đi tới, Đổng Ngọc vội vàng tiến lên đón, cung kính hành lễ nói : “ Nương, ngài sao lại đến đây?”

Đổng Phu nhân cầm lấy tay của Đổng Ngọc miệng chưa nói nhưng nước mắt thì tuôn ra.

“ Ta cũng biết, các con có phải hay không chuẩn bị đi?”

“ Vâng…”

“ Có phải vì nhị muội không hiểu chuyện cho nên con của ta mới rời đi.”

“ Mẫu thân, ngài không cần phải nói? Cũng không cần trách nàng…. Đợi khi Phủ Đô uý ở Tây Khương xong, con sẽ cùng Bắc Cung Bá trở về thăm ngài.”

“ Được, ta sẽ chờ.”

“ Mẫu thân, nãi nãi muốn mở tiệc tiễn đưa, con trước hết đi tìm A Sửu, ngài có muốn đi thông tri với vợ chồng nhị muội lại đây hay không? Đều là người một nhà, có thù hận nào mà không thể hoá giải được, nhị muội chắc cũng rất hối hận.”

“ Được rồi, ta sẽ phái người đi mời bọn họ.”

Đổng Ngọc cùng với Đổng phu nhân chia tay, liền đi tới tiểu viện của Đổng Phi.

Phía trong phòng cực kỳ tĩnh lặng giống như không có ai, Đổng Ngọc có chút kỳ quái, tiểu viện này luôn có người ở, sao hôm nay lại im lặng như vậy. Đẩy cửa đi vào, Đổng Ngọc kêu lên: “ A Sửu, Lục Y!”

Trong thư phòng giống như có người phát ra thanh âm yếu ớt, hơn nữa lại không rõ ràng.

Đổng Ngọc lại càng thấy kỳ quái, vội vàng đi vào thư phòng. Vừa bước vào cửa thì nàng bị cảnh tượng làm cho hoảng sợ, chỉ thấy Lục Y bị buộc chặt, trong miệng còn bị nhét một miếng khăn sạch đang nằm ở trên giường liều mạng dãy dụa.

“ Lục Y, đã xảy ra chuyện gì?”

Đổng Ngọc vội vàng chạy qua rút miếng khăn vải trong miệng Lục Y. Đây là khăn gấm Tứ Xuyên mấy hôm trước nãi nãi đem cho A Sửu, như thế nào lại dùng để nhét miệng người? Hơn nữa người bị nhét lại là Lục Y.

Lục y vừa được tháo khăn gấm ra liền thở dốc.

“ Đại tiểu thư không tốt, không tốt!”

Đổng Ngọc ngẩn ra nghi ngờ hỏi: “ Cái gì không tốt? Lục Y, ngươi từ từ nói đừng có gấp.”

“ Nô tỳ lúc trưa nghe thấy công tử cùng với tứ tiểu thư thương lượng , nói là muốn giữa đường giết chết người của Vệ gia, kế hoạch bọn họ đã lên nhiều ngày, tứ tiểu thư còn phái người hỏi thăm lộ tuyến của vệ gia muốn hôm nay động thủ.”

“ Cái gì ?”

Trong đầu Đổng Ngọc ông lên một tiếng, bắt đầu có chút rối loạn.

Đổng Ngọc đang sợ hãi Đổng Phi sẽ làm như thể không ngờ quả đúng là như thế, chẳng những làm mà còn kéo theo Đổng Viện vào chuyện này nữa.

“ Bọn họ, bọn họ nói là sẽ động thủ chỗ nào?”

“ Nô tỳ không biết, chỉ nghe bọn họ nói là trời tối sẽ động thủ. Nô tỳ muốn can ngăn nhưng nói được một hai câu thì chọc tức công tử, công tử liền trói nô tỳ lại.”

Lục Y đã biết chuyện xảy ra trong yến hội, tự nhiên càng cảm thấy lo lắng. Dù sao Đổng Phi cũng vì nàng mà trở mặt, hơn nữa đối phương chính là người có bối cảnh cường đại, nghe nói đến cả lão gia cũng phải nhường ba phần. Đổng Phi nếu bởi vì nàng mà gặp phải tai hoạ thì nàng, Lục Y cũng chính là tội nhân.

Trong lòng Lục Y nghĩ, công tử có thể thương nàng như thế, nàng làm nô tỳ cho dù chết cũng cam tâm tình nguyện.

Đổng Ngọc rút từ bên hông ra một thanh đoản đao cắt đứt dây thừng trên người Lục Y,“ Lục Y, mau theo ta đi gặp lão phu nhân.”

Kéo Lục y đi ra , trong lòng Đổng Ngọc thầm cầu nguyện : A Sửu, ngươi ngàn vạn lần đừng xúc động a.

Ác Hán - Chương #38


DMCA.com Protection Status
Chương 38/500