Chương 6: Sát Nhân Ca (1)


Đời trước, Đổng Phi từng nghe người già trong thôn nói qua một câu: “ Ông trời đối với mỗi người rất công bằng, mặc dù có cho ngươi khuyết điểm, nhưng cũng sẽ bồi thường về phương diện khác cho ngươi, vấn đề mẫu chốt ngươi có hay không lợi dụng được nó.”

Ngẫm lại , những lời này rất có đạo lý.

Mượn thời Tam Quốc diễn nghia này mà nói , Tào Tháo, Lưu Bị còn có Tôn Quyền , người nào không mang bộ giạng cổ quái, nhưng vẫn thành tựu một phen sự nghiệp, nhưng lưu Biểu , Viên thiệu tuy rằng dung mạo bất phàm nhưng cuối cùng lại có một kết cục thê thảm.

Đại danh đỉnh đỉnh Thái Văn Cơ , Cầm ,Kỳ ,Thi , Hoạ không cái nào không thông , nhưng sau khi tân hôn không lâu, trượng phu bị bệnh chết sau đó lưu lạc bên ngoài ngày ngày trôi qua đau khổ,. Nàng cố nhiên sáng tác ra Cổ nhạc truyền lưu ngàn năm là Hồ Già Thập Bát Phách, nhưng đây là nàng dùng hạnh phúc cả đời nàng để đổi lấy .

Còn có Điêu Thuyền, tứ đại mỹ nữ ai mà không biết? Nhưng kết quả thì sao……..

Tào Hướng có trí tuệ …Nhưng lại chết non. Tào thực tài cao nhưng buồn bực mà chết, về phần Tiểu bá vương Tôn Sách cũng là tráng niên chết sớm.

Ai nói Ông trời không công bình, kỳ thật rất là công bình.

Đổng phi lúc bốn tuổi đã phát hiện chỗ tốt của thân thể hắn.Diện mạo hắn đích xác không đẹp cho lắm, nhưng trời sinh thần lực, Hắn cũng rất muốn theo như tiểu thuyết huyễn huyễn , đi ba bước làm thơ, nhưng hắn thì một từ nghĩ cũng không ra.

Vậy thì đi phát minh!

Vậy thì tạo giấy, Hắn kiếp trước là một tên phòng hộ rừng, nào biết tạo giấy? về phần hoả dược, luyện cương, vậy thì đừng nghĩ, chỉ ăn học vài năm , ít nhất lúc thời điểm hắn đến trường, Lão sư dạy vật lý cũng không có nói như thế nào, chứ đừng nói chế tạo Phi cơ, Đại pháo, một chút cũng không thông.

Văn không được thì chỉ có Vũ một đường!

Ở trong sách có bình là Phàm là võ tướng nào có điểm bổn sự , thì người nào không có một mảnh thiên địa ?

Đáng tiếc đời trước không học qua võ, cung tiễn cũng không am hiểu, nếu là có súng thì chắc chắn là bách phát bách trúng, Nhưng đi đâu mà tìm súng săn bây giờ?Đổng Phi rất buồn rầu, thậm chí có đoạn thời gian rất sa sút, rầu rĩ không vui.

Nhưng khi hắn phát hiện khối thân thể này là trời sinh thân lực thì hy vọng bắt đầu được dâng lên.

Không biết võ , chính mình không biết luyện hay sao? Nhớ năm đó trong thôn tuy rằng không có ai dạy võ . nhưng thôn trưởng đã từng dạy hắn một bộ Dưỡng sinh thuật , nghe nói là chính tông Ngũ Cầm Hý( đây là học theo động tác của 5 loài vật)Chẳng những có thể dưỡng sinh mà còn có thể tăng trưởng khí lực .Về phần giống như luyện bao cát , hắn cũng không muốn.

Hắn bây giờ là một nhi đồng, nếu dùng phương pháp huấn luyện kia , nếu không thể đề cao thì tương phản thực lực sẽ bị giảm xuống.Chịu đựng khí lực , mấu chốt là bộ sách kia.

Ngũ Cầm Hí là sách võ thuật, thực ra Đổng Phi còn nhớ rõ, tựa hồ người phát minh ra bộ Ngũ cầm hí này là người của thời đại này. Hắn nhớ không rõ lắm, đến tốt cùng cũng không biết bộ Ngũ cầm hí này có hay không có tác dụng, bất qua , sau một năm kiên trì, khí lực càng ngày càng lớn, có thể nâng hai tấm thạch cung, điều đó chứng minh bộ Ngũ cầm hí này không phải hư danh.

Trong mấy năm nay , quan hệ giữa Đổng Phi và Đổng trác cũng không có cải thiện nhiều lắm .Mặc dù nãi nãi bắt hắn mở miệng gọi Đổng Trác là cha, nhưng hắn cũng không cam tâm tình nguyện,về điểm này Đổng Trác cũng biết nên đối với Đổng phi cũng không quan tâm mấy, Ngũ cầm hí làm tăng trưởng khí lực Đổng Phi , làm cho hắn có thể sử dụng tự nhiên thần lực trời ban, đồng thời cũng làm thể trạng của hắn phát triển kinh người, làm cho hăn mới có bảy tuổi mà nhìn giống như đứa trẻ mười ba tuổi, cũng vì nguyên nhân như vậy , cho nên Đổng Trác vẫn rất kiêng kỵ đối với hắn.

Cũng khó trách , hài tử nhà người ta đâu có khí lực và lớn tướng như vậy?

Từ khi Đổng Viện gả chồng rồi rời khỏi, bên người Đổng Phi lại mất đi người nói chuyện mà Tiện nghi lão tử lại càng không muốn quản hắn , mà hắn cũng không quan tâm, không tìm thấy sư phụ dạy võ hắn liền mỗi ngày đến diễn võ trường nhìn bọn gia tướng luyện công , đợi đến ban đêm hăn vụng trộm nãi nãi vô thanh vô thức luyện tập.

Ở trong Đổng phủ, ngoại trừ Đổng Viện còn có chút biết về Đổng Phi, cho nên trong Đổng phủ không có người nào biết hắn không tầm thường, mà Đổng Phi cũng không cố ý hiển lộ , giống như hắn nghĩ che dấu càng sâu thì càng an toàn.

Hôm nay cũng như thường lệ hắn tới luyện võ trường xem luyện công, nhưng không ngờ Đổng Hoàng lại có ác ý muốn giết hắn, Đừng nhìn Đổng Phi chưa từng giết người, nhưng dù sao cũng đã sống trong rừng già đã thấy không ít mãnh thú đánh giết lẫn nhau, Một thương đâm ra của Đổng Hoàng , cỗ hơi thở kia hắn cảm nhận được sát ý .

Đổng Phi không muốn chọc người , nhưng không có nghĩa là hắn để cho người khác chọc.Nguyên bản hắn cũng không muốn quá phận, Nhưng Đổng Hoàng thật sự chọc giận hắn.

Ở diễn võ trường bọn gia tướng đều biết thân phận của Đổng Phi, nhưng nếu ngẫm lại , nếu bọn họ không nghe lời của Đổng Hoàng thì kết cục …..Hơn nữa toàn bộ người của Đổng gia đều biết, nếu giết được tên sửu quỷ này thì dù có trời sụp cũng có Đổng Hoàng đỡ.

Trong lòng Lý Nho thầm kêu một tiếng không tốt, hắn mơ hồ cảm thấy Đổng Hoàng lần này sẽ gặp nguy hiểm.

Có thể có gì nguy hiểm? Hắn cũng không biết, dù sao Đổng Phi cũng chỉ là một tiểu hài tử, cho dù khí lực lớn một chút, nhưng trong Diễn võ trường còn có mười mấy gia tướng a.

Mắt thấy bọn gia tướng lao đến, Trong mắt Đổng Phi sát ý đại thịnh.

Một gã gia tướng giơ đao chém lại, mà Đổng Phi cũng không trốn tránh, hai tay nắm chặt trường thương , đánh mạnh về phía trước, chỉ nghe một tiếng “ đang” , cây đao trong tay gã gia tướng lập tức bị văng ra ngoài, không để cho tên gia tướng kia kịp phản ứng, Đổng Phi mở miệng quát lớn, lấy thương làm côn, nện mạnh xuống, đây chỉ là một chiêu rất bình thường là Lực Phách Hoa Sơn nhưng trong tay của Đổng Phi lại không giống người thường, tốc độ nhanh như tia chớp, chỉ nghe một tiếng “ Phốc” đầu của gia tướng kia liền bị dập nát.

Đây là lần đầu tiên Đổng Phi giết người, Trên thực tế hắn cũng không nghĩ đến kết quả như thế này.

Lúc này tên gia tướng chết làm cho máu bắn tung toé vào mặt của Đổng Phi, lúc này đầu óc Đổng Phi đang cực kỳ trống rỗng.Hắn ngây ngẩn cả người, Gia tướng này làm sao mà chết? Mà ngay cả Đổng Hoàngcũng có chút choáng váng!

Đã giết gia tướng tâm phúc của hắn, tuy rằng tên gia tướng cũng không quá lợi hại, nhưng hai ,ba người đại hán cũng không phải đối thủ của hắn.

Nhưng cứ như vậy bị giết?

Không được, tiểu tử này không thể lưu lại được!

Đổng Hoàng là người rất có tâm kế, dù sao oán cừu cũng đã kết , không có đường lui . hắn xoay người chạy ra chỗ để binh khí , miệng thì hét to:” Giết chết tiểu tử kia, giết chết tiểu tử kia, có việc gì có ta ghánh chịu.”

Tiếng gào của Đổng Hoàng làm bừng tỉnh các gia tướng, lập tức vũ lộng đao thương hướng về phía Đổng Phi .

Ác Hán - Chương #6


DMCA.com Protection Status
Chương 6/500