Chương 13


Truyện Tiên Hiệp - TruyệnY-Y.com

Kết quả, Tịch Nhan chờ đợi Thất hoàng tử Hoàng Phủ Thanh Vũ đến tháo khăn voan cho nàng từ buổi trưa cho đến giờ Tuất buổi chiều.

Từ cửa rốt cục truyền đến tiếng động bánh xe lăn rất nhỏ, mệt mỏi nguyên một buổi chiều Tịch Nhan lập tức tỉnh ngủ nghiêng tai nghe động tĩnh.

Cửa chậm rãi bị mở ra, toàn bộ bọn nha hoàn bên người nàng quỳ xuống lên tiếng: "Thất gia cát tường, chúc mừng Thất gia !"

Trong lòng Tịch Nhan nhịn không được nổi lên tò mò, có chút khẩn trương muốn biết vị Thất hoàng tử kia khi lên tiếng sẽ như thế nào, cũng không nghĩ tới nàng chưa nghe được hắn mở miệng, người xung quanh đã đứng dậy, hơn nữa mọi người lục tục bắt đầu rời khỏi phòng.

Lòng của nàng hơi hơi chấn động, lại nghe thanh âm vui mừng của người săn sóc dâu bên cạnh:"Thất gia, có thể tháo khăn voan của Hoàng tử phi ra."

"Được." Một tiếng đáp ngắn ngủi vang lên, Tịch Nhan còn chưa nghe kịp khăn voan đã trôi từ bên tai qua, khăn voan trước mắt nàng nháy mắt bị kéo rơi xuống.

Cách một lớp khăn lụa đen trước mắt, Tịch Nhan giương to mắt nhìn, bên trong lại lâm vào ngạc nhiên.

Nàng chưa bao giờ nghĩ tới vị Thất hoàng tử thân tàn phế trong truyền thuyết sẽ có bộ dáng như vậy!

Trước mắt nàng là nam tử tuấn mỹ nhất mà nàng từng gặp – đôi mắt trong trẻo ví như băng tuyết, dung nhan tuấn mỹ như hoa lê, lúc nhìn vế phía nàng, khóe miệng gợi lên ý cười nhạt, ôn nhu đưa tình, mềm mại như nước. Tuy rằng ngồi trên xe lăn, nhưng với bộ dáng này làm cho người ta thật sự là không cưỡng lại được?

Trong lòng Tịch Nhan từng hình dung muôn vàn bộ dáng của hắng nhưng trong giờ phút này, trong đầu nàng lại trống rỗng không còn biết gì nữa.

Ý cười nơi khóe môi Hoàng Phủ Thanh Vũ bỗng nhiên sâu sắc thêm, chắp tay nói: "Hoàng tử phi cát tường."

Thanh âm lang lảnh, thanh nhuận như gió.

Khi ánh mắt nàng chạm đến khóa miệng đang cười của hắn, Tịch Nhan giật mình phục hồi tinh thần lại, trong lòng nháy mắt vang lên cảnh báo -- nam tử này, tuyệt đối không đơn giản.

Thân thể bị tàn phế, hiếm khi lộ diện. Mọi người chỉ nói hắn không chấp nhận sự thật nên trở thành một người mất hết ý chí, thế nhưng lúc này đây, người trước mắt nàng tao nhã như vậy, khí độ như vậy, làm sao nàng cũng như người ngoài lại có thể nghĩ hắn là một người vô đụng được?

Tâm thần của nàng vừa động, mặc dù biết mình có khăn đen che mặt, nhưng vẫn hơi hạ thấp tầm mắt, tư thái nhàn tĩnh đoan trang: "Thất gia cát tường."

Hắn chậm rãi nâng ngón tay thon dài lên, để dưới cằm, ánh mắt trong suốt như viên ngọc đen nhìn không hề chớp mắt khuôn mặt Tịch Nhan bên dưới lớp khăn lụa đen, hồi lâu sau, thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên:"Xem ra hoàng tử phi không có ý định tháo khăn che mặt xuống?"

Miệng của hắn rõ ràng vẫn duy trì ý cười tao nhã, nhưng mà Tịch Nhan lại cảm thấy nụ cười của hắn có thâm ý khác, bởi vậy liền cúi đầu, mười ngón tay giao nhau, bộ dáng co quắp lại: "...... Thất gia, không phải thiếp thân cố ý che giấu, chính là......"

"Ngô." Hắn lên tiếng có chút nặng nề, nhưng vẫn bảo trì tư thế như lúc trước, tựa tiếu phi tiếu, vẫn nhìn Tịch Nhan.

Tịch Nhan đột nhiên xoắn nhanh mười ngón tay, thanh âm một chút ủy khuất, một chút khó xử truyền đến:"Thất gia nếu thật sự muốn xem, thiếp thân làm sao dám không tuân lời......"

Nàng chậm rãi nâng lên tay lên, vừa chạm vào khăn che mặt, đột nhiên tay bị hắn giữ lại.

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #13


DMCA.com Protection Status
Chương 13/322