Chương 16


Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Tịch Nhan giương mắt liếc qua người hắn, trong lòng thầm hừ lạnh, lập tức nở nụ cười: "Chắc là Vương gia dùng dược tốt nhất, cho nên trên người không cảm giác có gì khác thường."

"Vậy thì còn gì bằng." Hắn thản nhiên không chớp mắt, sau đó cúi đầu tao nhã dùng muỗng đảo qua chén cháo hoa của mình.

Tịch Nhan trong lòng bất giác sợ hãi, tùy ý quậy quậy chén cháo trước mặt mình, ánh mắt sau chiếc khăn che mặt bỗng nhiên khôi phục ánh sáng, khẽ thở dài một tiếng, đem muỗng bạc thả xuống.

Quả nhiên, Hoàng Phủ Thanh Vũ ngồi đối diện ngẩng đầu lên, nhìn nàng hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không ngon gì cả." Tịch Nhan lại hít một tiếng, quay mặt sang một bên, thản nhiên nói, "Ta nghe nói Bắc Mạc quốc đất rộng của nhiều, thì ra ...... Không biết là đất nước này không có người tài hay trong phủ Thất gia không có người được việc?"

"Thì ra là thế." Hắn cười nhẹ, "Ta còn nghĩ rằng nàng gả sang đây hẳn là có thể thích ứng ẩm thực nơi này mới đúng. Bất quá, cũng may ta cũng sớm có chuẩn bị, mong rằng Hoàng tử phi có thể vừa lòng."

Vừa dứt lời, bỗng nhiên có người từ ngoài cửa đi vào, trong tay nâng cái gì đó, quỳ xuống bên người Tịch Nhan: "Nô tài ra mắt quận...... Hoàng tử phi."

Tịch Nhan có chút kinh ngạc nhìn kỹ thì ra là đầu bếp trong phủ của nàng ở Tây Càng lúc trước, nàng lại nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ, phát hiện hắn vễn duy trì bộ dáng vân đạm phong khinh như trước:

"Đầu bếp Tây Càng, nàng từ nhỏ đã thích thức ăn hắn làm, hẳn là ta nói không sai chứ?"

Tịch Nhan nhịn không được hít thật sâu vào một hơi, khóe miệng nở nụ cười : "Đa tạ Thất gia."

Dùng xong đồ ăn sáng, Tịch Nhan chỉ cảm thấy bực mình.

Rời khỏi Vân Thiện lâu, nàng vốn định lập tức trở về phòng, lại nghe phía sau có tiếng bánh xe lăn tới.

Sau khi cân nhắc một chút, Tịch Nhan xoay người lại nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Vũ, cúi người hành lễ, ôn nhu nói: "Nhận được sự ưu ái của Thất gia là phúc của thiếp thân, bộ dáng của thiếp thân như thế này mà vẫn không bị Thất gia ghét bỏ. Thiếp thân từ xa mới tới, nhiều việc không hiểu, nếu có chuyện gì làm cho Thất gia nổi giận, thỉnh Thất gia thông cảm nhiều hơn."

Hắn nhướng mày trong mắt không thể hiện rõ cảm xúc, nhưng khóe miệng lại vẫn mang ý cười như cũ, gật gật đầu.

"Bây giờ thiếp thân phải về phòng, không biết Thất gia còn có gì chỉ giáo?" Tịch Nhan nhu thuận cười cười, tuy rằng biết hắn căn bản không nhìn thấy.

Hoàng Phủ Thanh Vũ chậm rãi giơ tay lên, trong mắt rõ ràng hiện lên một tia bỡn cợt:

"Có một vấn đề đêm qua ta đã muốn hỏi Hoàng tử phi, nhưng mà tình hình khi đó, dù là hỏi Hoàng tử phi cũng không có tri giác...... Vì sao dung mạo Hoàng tử phi sau trận đại hỏa bị hủy toàn bộ, mà trên người lại vẫn trắng nõn trơn bóng như cũ làm cho người khác yêu thích không thể buông tay?"

Chỉ một thoáng, mặc dù là có lụa mỏng che mặt nhưng Tịch Nhan cũng nhịn không được đỏ mặt.

Nhưng mà liếc mắt thấy hắn vẫn mang theo ý cười như trước, nàng tự nhiên cũng không cam chịu ở thế hạ phong, ôn nhu nở nụ cười, nói: "Hồi Thất gia, chắc là ông trời còn chiếu cố thiếp thân, khuôn mặt này đã bị hủy không thể nào khôi phục như trước nữa rồi nên đâu thể thể nào lại mang một tấm thân không còn đầy đủ trọn vẹn hầu hạ thất gia?"

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #16


DMCA.com Protection Status
Chương 16/322