Chương 36


Trong ánh mắt hâm mộ của các chị em, Tịch Nhan thản nhiên tiếp nhận áo choàng, để cho thị nữ khoát áo cho mình, bất chợt thấy một thân ảnh đi tới trước mặt mình, còn ai ngoài Đạm Tuyết?

Trước ánh mắt của, nàng hướng về Tịch Nhan nói: "Hôm nay nhìn thấy Thất tẩu, cảm thấy thật may mắn, mong ngày khác có cơ hội cùng Thất tẩu ở chung, hôm nay mạn phép đi trước."

Dứt lời, Đạm Tuyết cũng không chào hỏi ai, lập tức đi ra khỏi phủ.

Ở bên cạnh, sắc mặt các vị hoàng tử phi nhất thời đều trở nên khó coi.

"A, vị này cũng thật không hiểu quy củ, chúng ta nhiều người như vậy, nàng lại chỉ nhìn thấy mỗi Thất đệ muội!"

"Cũng phải, hôm nay là sinh thần của Tam tẩu, vậy mà cả một buổi tối nàng ta đều trưng ra bộ mặt lạnh lùng."

"Cũng không biết lão Cửu coi trọng nàng vì cái gì, lúc trước sống chết cũng muốn kết hôn với nàng......"

Trong tiếng nghị luận của mọi người, Tịch Nhan nhìn theo bóng dáng Đạm Tuyết càng ngày càng xa, nghi ngờ trong lòng lại càng ngày càng sâu.

Đạm Tuyết. Trong lòng nàng liên tục nhắc đến tên của nàng ta, nghĩ tới hành động khác thường mới vừa rồi của nàng, bỗng nhiên cúi đầu nhìn lại áo choàng trên người, vẻ mặt trở nên đăm chiêu.

Ra cửa, xe ngựa của phủ Cửu gia đã sớm rời đi, mà xe ngựa của Hoàng Phủ Thanh Vũ vẫn lẳng lặng chờ đợi. Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

Tịch Nhan lên xe, hắn vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào nàng. Tịch Nhan chỉ chần chờ một khắc, liền ngồi xuống bên cạnh hắn cười: "Thất gia."

Thanh âm thật là ngọt ngào, khóe miệng Hoàng Phủ Thanh Vũ tràn ra tươi cười, vươn tay ra ôm nàng: "Tối nay nàng vui vẻ không?"

Tịch Nhan thuận thế tựa vào lòng hắn: "Thiếp thân đương nhiên là vui vẻ , nhưng là...... Có người lại không vui."

"Giọng nói của hắn ôn nhuận, cực kỳ dễ nghe, hơn nữa khuôn mặt lại tuấn mỹ không giống phàm nhân, trong nháy mắt tim

Tịch Nhan lại đập mạnh và loạn nhịp, sau khi phục hồi tinh thần lại, lặng lẽ hơi nhỏm người dậy nói: "Không phải là ngài với vị kia...... Quen biết đã lâu sao?"

Bất giác ý cười trên miệng hắn không biết vì sao càng sâu: "Đạm Tuyết?"

Tịch Nhan cười khẽ một tiếng: "Chẳng lẽ còn có người khác Thất gia quen biết đã lâu sao?"

Hắn đột nhiên cười ra tiếng, đầu tiên là ra lệnh người bên ngoài khởi hành, rồi sau đó mới nhìn về phía Tịch Nhan, chậm rãi vạch khăn che trên mặt nàng, nhìn về phía vết thương trên mặt nàng nói: "Ta quả thật còn có một người khác quen biết đã lâu, nàng muốn biết không?"

Tịch Nhan lắc lắc đầu: "Ta không muốn biết người khác mà Thất gia quen biết đã lâu như thế nào, ta chỉ muốn biết Đạm Tuyết kia...... Cửu hoàng phi là người như thế nào ?"

"Nàng ta sao......" Ánh mắt hắn trở nên thâm thúy, "Cũng chỉ là người mà nàng nhìn thấy như vậy mà thôi."

Tịch Nhan không hiểu được đáp án mình muốn, trong lòng có chút không cam lòng, trên mặt vẫn tươi cười như trước:

"Không hơn sao?"

"Bằng không thì thế nào?" Hắn mỉm cười hỏi lại một câu.

Tịch Nhan nhất thời không có gì chống đỡ, từ trong lòng hắn ngồi thẳng dậy, vô cùng sâu sắc nói: "Ta đây làm sao biết được......"

Tay hắn vẫn đặt trên thắt lưng tế của nàng, thuận tay kéo lại gần, ôm nàng vào trong lòng, cúi người nhìn về phía nàng:

"Đạm Tuyết là người lão Cửu thích, nàng chẳng lẽ nhìn không ra sao?"

Tịch Nhan còn nghĩ rằng hắn sẽ không nói gì, lại không biết hắn vì sao nói điều này, sau khi cân nhắc cười lạnh nói: "Với sắc mặt của Cửu gia, ta nhìn không ra Đạm Tuyết là người hắn thích, nhưng ta lại nhìn ra được Cửu gia không phải là người Đạm Tuyết thích."

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #36


DMCA.com Protection Status
Chương 36/322