Chương 4


Thanh âm truyền ra nhưng không thấy người xuất hiện.

Nam tử trên lưng ngựa run sợ một chút, lập tức cười lên: "Vậy ý tứ quận chúa ra sao, nên xử trí hắn như thế nào?"

"Đây là người của quý phủ, tiểu nữ nào dám nói thêm cái gì." Bên trong xe ngựa, Tịch Nhan cong khóe miệng cười lạnh. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Nam tử trên lưng ngựa nheo lại ánh mắt tà tứ, nhìn về người lúc nãy va chạm xe ngựa Tịch Nhan, lạnh giọng phân phó nói:

"Người đâu, kéo hắn ra, đánh tám mươi đại bản, tạ tội với quận chúa." Đợi người đó bị kéo sang một bên, nam tử cất giọng,

"Xe ngựa quận chúa hình như bị hư, không bằng lấy xe ngựa của ta đưa quận chúa đến dịch trạm trước, không biết ý quận chúa thế nào?"

"Ngươi là ai?"

Thanh âm Tịch Nhan vẫn thản nhiên như trước, nhưng trong giọng nói lại lộ rõ sự khinh thường.

"Tại hạ là Hoàng Phủ Thanh Hoành, đứng hàng thứ sáu."

Quả nhiên là người trong hoàng tộc. Tịch Nhan trong lòng hiểu rõ, cân nhắc một chút, cười nhẹ nói: "Như thế làm phiền Lục gia ."

Nghe vậy, hai mắt Hoàng Phủ Thanh Hoành ánh lên tia gian xảo, nhìn về phía thiếu niên vẫn ngồi trên lưng ngựa kia: "Nguyên lai Thập Nhị đệ ở đây, xin mời Thập Nhị đệ thỉnh quận chúa đi ra, thế nào?"

Thiếu niên kia lúc nãy thấy hai người một hỏi một đáp, liền ôm cánh tay yên lặng xem trò hay, không nghĩ lúc này Hoàng Phủ Thanh Hoành lại đột nhiên gọi đến hắn nên giật mình nhớ tới mục đích tới nơi này, cũng là không giận mà cười nói: "Rất vui vì Lục ca cống hiến sức lực."

Cửa xe ngựa chậm rãi mở ra, thiếu niên hơi nghiêng người thăm dò bên trong, đang bình thường bỗng cảm thấy khí huyết cả người hướng mạnh lên tới đỉnh đầu, mất đi tri giác ngã quỵ xuống.

Mọi người ở đây thấy thế đều bị kinh hãi, chỉ duy Hoàng Phủ Thanh Hoành, hai mắt sâu thẳm, như trước gắt gao nhìn chằm chằm xe ngựa Tịch Nhan, trầm giọng phân phó nói:"Đưa Thập Nhị gia hồi phủ."

Có thị nữ tới vén màn xe, đưa Tịch Nhan ra khỏi xe ngựa.

Tịch Nhan chậm rãi xuất hiện trước mặt mọi người, bốn bề thế nhưng yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người đều nín thở, cố vươn người nhìn xem mỹ nhân trong truyền thuyết.

Nhưng mà, mỹ nhân trong truyền thuyết lại xuất hiện với khăn lụa che mặt, không thể thấy dung mạo chỉ có thể nhìn thấy dáng người yểu điệu của nàng.

Bốn bề yên lặng bỗng dưng vang lên một trận tiếng thở dài.

Tịch Nhan chậm rãi nâng lên mi mắt, nhìn về phía Hoàng Phủ Thanh Hoành, đôi mắt long lanh như làn nước mùa xuân, trong suốt rung động, đủ để làm người ta hồn siêu phách lạc.

Đối diện ánh mắt của nàng, Hoàng Phủ Thanh Hoành bỗng giật mình, sau một lúc lâu mới làm động tác mời: "Thỉnh quận chúa."

Tịch Nhan cúi đầu nhìn xuống, nhẹ nhàng bước đi, lên xe ngựa Hoàng Phủ Thanh Hoành, toàn bộ đội ngũ đưa dâu chỉnh đốn lại, chậm rãi hướng tới dịch quán.

"Kia quả nhiên là Lục hoàng tử?" Đám người bên đường cúi đầu nghị luận.

"Trong kinh trừ bỏ vị Lục gia này, còn có ai có thể mang theo thiết kỵ chạy trên đường cái?"

"Nhưng là vị Lục gia này, không phải nghe nói...... Yêu thích nam tử sao? Như thế nào đối với vị Tịch Nhan quận chúa này cũng có hứng thú?"

"Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, ai lại không siêu lòng? Huống hồ, hôm nay vị Lục gia nàyxuất hiện đầu tiên, ngươi làm sao biết trên tửu lầu hai bên đường có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn vị quận chúa này như hổ rình mồi? Trong hoàng tộc chỉ sợ lại có một phen tranh đấu !"

......

Đợi cho trên đường rốt cục lại khôi phục yên tĩnh như trước, trong một tửu lâu bên cạnh, nam tử trong bộ tử sam khí độ bất phàm chậm rãi đi thong thả xuống, tuấn mỹ dị thường, nhưng mà đôi mắt lại lộ ra vẻ lạnh lùng, nhìn về phía đám người phía trước, vẻ mặt lạnh lùng.

Một bên gã sai vặt dắt ngựa đến, khom người nói: "Cửu gia."

Nam tử như trước lạnh lùng xoay người lên ngựa, trầm giọng phân phó: "Đi phủ Thất gia."

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #4


DMCA.com Protection Status
Chương 4/322