Chương 41


Mãi cho đến khi trời tối, Hoàng Phủ Thanh Vũ mới thu hồi các ngân châm ở các các huyệt vị của Tịch Nhan, khi cây kim châm cuối cùng chậm rãi rời khỏi huyệt vị, Tịch Nhan cũng từ từ mở mắt ra, con mắt duy nhất của nàng mở thật to , rõ ràng tràn ngập mờ mịt.

"Có thoải mái chút nào không?" Hoàng Phủ Thanh Vũ nhìn nàng, cười yếu ớt hỏi.

Ánh mắt hắn nhu hòa tỏa sáng, làm cho Tịch Nhan nháy mắt tỉnh táo lại, trong đầu bất giác phòng bị: "Đa tạ Thất gia, đã tốt hơn nhiều."

Hắn vẫn mỉm cười như trước, xoa hai má Tịch Nhan: "Ngủ cả ngày nay, nàng cũng chưa ăn cơm, ngồi dậy ăn chút cháo đi."

Lúc này Tịch Nhan mới chú ý tới trong phòng xuất hiện một bếp lò phía trên có một cái nồi nhỏ đang tỏa ra hơi nóng làm căn phòng trở nên ấm áp. Nàng nhíu mày ngồi dậy, trong đầu luôn xuất hiện suy nghĩ không thể dứt bỏ được, không muốn tiếp tục nghĩ ngợi nữa, nàng liền ngồi xuống bên cạnh bàn. Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

Không nghĩ Hoàng Phủ Thanh Vũ lại không gọi người tiến vào hầu hạ, mà tự tay múc cháo ra chén cho nàng. Tịch Nhan không muốn nói chuyện, vẫn bất động ngồi nhìn hắn.

Nhất thời trong phòng cực kỳ im lặng, chỉ nghe được âm thanh của chiếc muỗng xoay vòng trong nồi cháo trắng.

Tịch Nhan mệt mỏi rất nhiều, lại cảm thấy không hiểu sao rất tâm an.

Đột nhiên gian, ngoài cửa vang lên tiếng động, ngay sau đó một tỳ nữ vội vàng đi vào, thấy Tịch Nhan đã tỉnh, nhất thời giật mình, không biết có nên nói lời nói kế tiếp hay không.

Hoàng Phủ Thanh Vũ hơi nhíu mày, thị nữ kia không hiểu ý hắn, do dự một lát rồi lên tiếng: "Thất gia, Hoàng tử phi, Thập Lục Vương gia nghe nói thân mình Hoàng tử phi không khoẻ nên muốn vào thăm."

Nghe vậy, trong lòng Tịch Nhan nhất thời vui vẻ, đứng lên nói: "Tử Ngạn đến đây sao?"

"Thân mình nàng không thoải mái, trước tiên nên ăn cháo đã." Hoàng Phủ Thanh Vũ thản nhiên nói.

"Không cần, ta đi gặp Tử Ngạn trước đã." Lúc Tịch Nhan nhấc chân đi ra ngoài, bỗng nhiên ý thức được ngữ khí của Hoàng Phủ Thanh Vũ lúc vừa rồi, tựa hồ có một chút bất thường, vì thế liền xoay người nhìn hắn.

Hoàng Phủ Thanh Vũ cười nhẹ, ánh mắt lại dị thường lạnh lùng: "Nàng rất muốn đi phải không?"

Tịch Nhan nhìn vẻ mặt hắn, chớp mắt nở nụ cười: "Đúng vậy, Thất gia, ta rất muốn đi."

Tay hắn dừng lại giữa không trung, trong tay là bát cháo, chậm rãi buông xuống, hắn đưa cái khăn che mặt qua cho Tịch Nhan: "Nàng muốn đi, vậy thì đi đi."

Tịch Nhan tiếp nhận cái khăn che mặt, tỉ mỉ phủ trên mặt, rồi xoay người đi ra ngoài.

Hoàng Phủ Thanh Vũ lẳng lặng ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn nửa bát cháo trên bàn, ánh mắt thâm thúy trầm tĩnh. Bỗng nhiên một trận gió thổi đến làm ánh nến trên bàn chập chờn, tranh tối tranh sáng, khóe môi tuấn mỹ kia rõ ràng hiện lên một nụ cười lạnh.

Lúc Tịch Nhan vội vàng đi vào hoa viên, Tử Ngạn vẫn đang lo lắng đi qua đi lại, vừa ngẩng đầu phát hiện nàng ngay phía trước, trong nhất thời nụ cười tràn ra trong sáng như ngày xuân, tiến lên phía trước chào đón nàng: "Nhan Nhan, ta chờ ngươi đã lâu. Bọn họ nói nàng không khỏe phải không?"

"Huynh đợi bao lâu rồi?" Trong lòng Tịch Nhan không hiểu sao lại thanh tĩnh, cười nói.

Mười năm, đã lâu như vậy rồi.

Ánh mắt Tử Ngạn long lanh, trên khuôn mặt tuấn tú dần dần xuất hiện vẻ ngượng ngùng, chậm rãi nói: "Vài canh giờ thôi."

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #41


DMCA.com Protection Status
Chương 41/322