Chương 42


Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Ánh trăng tuyệt đẹp, Tịch Nhan mệt mỏi, liền tùy ý tìm một bậc thang ngồi xuống, Tử Ngạn cũng ngồi xuống bên cạnh nàng, đưa qua một túi cẩm sạch sẽ.

Tịch Nhan có chút kinh ngạc tiếp nhận, vừa mở ra thấy bên trong lập tức vui mừng cười ra tiếng: "Là sáp trứng gà."

"Ta hái ở trên núi, nhớ rõ trước kia nàng thích loại trái cây này nhất, nên thừa dịp tiến cung lần này, mang một chút đến cho nàng. Nàng thích là tốt rồi."

Tịch Nhan nhẹ nhàng cắn một miếng, nhìn các quả lớn nhỏ trong túi, nhất thời bị hương vị ngọt ngào hấp dẫn, quay đầu nhìn hắn cười.

Tử Ngạn nhìn khăn che mặt trên mặt nàng bỗng nhiên dịch sát vào nàng một chút: "Nhan Nhan, cho ta nhìn xem nàng biến mình thành bộ dáng gì rồi?"

"Ta sợ dọa đến huynh." Tịch Nhan đưa tay sờ lên mặt rồi lắc lắc đầu, ngữ khí lộ ra vẻ tà ác.

Tử Ngạn cười nhẹ, bàn tay nghiêm túc, chậm rãi vạch chiếc khăn che trên mặt Tịch Nhan ra.

Khi nhìn thấy dung nhan tuyệt xấu của Tịch Nhan, Tử Ngạn đầu tiên là cười, sau lại dần dần nghiêm mặt: "Nhan Nhan, nàng ngày ngày lấy khuôn mặt này đối diện với Lão Thất sao?"

"Với mọi người." Tịch Nhan chẳng hề để ý bổ sung thêm.

Tử Ngạn thấp giọng thở dài: "Nhưng làm như vậy không vất vả sao? Vì sao nàng phải ép buộc chính mình như vậy?"

Tịch Nhan nguyên bản đang vui vẻ ăn trái cây, nghe xong lời này dừng lại một chút, quay đầu nhìn về phía hắn: "Huynh muốn nói gì?"

"Nhan Nhan, mấy năm nay nàng xảy ra chuyện gì, ta có nghe được một chút, nhưng đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Vì sao những người đó nói phụ thân nàng......"

Hắn cũng không nói gì nữa, chỉ nhìn Tịch Nhan khuôn mặt nháy mắt trầm tĩnh lại, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của nàng.

Hồi lâu sau, lâu đến ánh trăng trên trời đã bị mây đen che khuất, lại mây tan trăng sáng, Tịch Nhan mới chậm rãi mở miệng:

"Tử Ngạn, nhiều năm như vậy, chỉ có huynh hỏi ta về vấn đề này."

Thanh âm của nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, so với ánh trăng càng lạnh hơn. Tử Ngạn chỉ cảm thấy đau lòng, vươn tay ra bắt lấy tay nàng, chợt thấy nàng quay đầu mỉm cười: "Thật là đúng lúc, hôm nay ta vừa nằm mơ thấy người kia."

Nàng rõ ràng đang cười, nhưng Tử Ngạn lại chỉ cảm thấy khổ sở: "Nhan Nhan, nếu nàng khó chịu, có thể nói cho ta nghe."

"Không." Đôi môi mỏng của Tịch Nhan hé mở, thản nhiên phun ra một chữ, lại cười nói, "Bởi vì chỉ là chuyện tầm phào, cho

nên ta không muốn, không có gì đáng để nói ."

"Nhan Nhan......" Tử Ngạn nhìn nàng, trong lòng bất giác khẽ thở dài.

Tịch Nhan lập tức lấy một cái sáp trứng gà, nhét vào miệng hắn, không cho hắn nói nữa. Tử Ngạn giật mình, cười đem trái cây ê ẩm ngọt ngào kia ăn, nhưng mà trong lòng lại cảm thấy chua chát.

Nàng cùng hắn ngồi nói từ chuyện này sang chuyện khác mãi cho đến ăn xong túi trái cây mới đứng dậy: "Tốt lắm, ăn xong rồi. Tử Ngạn, huynh chỉ đặc biệt đến đưa trái cây cho ta ăn sao?"

Tử Ngạn há mồm, do dự một lát, ánh mắt dần dần trở nên ưu thương, cuối cùng vẫn là gật gật đầu: "Uhm"

Một thiếu niên tinh thuần ưu thương, luôn làm cho người ta đau lòng. Tịch Nhan trong lòng thầm thở dài: "Tử Ngạn, nếu có

thời gian, ta sẽ đi thăm huynh thường xuyên."

Nghe vậy, trên mặt Tử Ngạn nhất thời tràn ra nụ cười trong suốt, làm nổi bật sự cô đơn cùng ưu thương trong mắt, hết sức động lòng người.

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #42


DMCA.com Protection Status
Chương 42/322