Chương 44


"Nhan Nhan, khi nào thì nàng mới bằng lòng nhìn ta nở cười chân thành, vui vẻ thật sự?" Thấy Tịch Nhan thật lâu không mở miệng, hắn thấp giọng nỉ non, ánh mắt chậm rãi nhắm lại.

Tịch Nhan sợ cho hắn lại ngất xỉu nữa, cúi đầu gọi hắn hai tiếng, nghe được hắn nhỏ giọng "Ừ" một tiếng như trả lời, nàng mới yên lòng, đi đến bên cạnh bàn nhìn nồi cháo ngon lúc nãy, bát cháo hắn múc cho nàng vẫn còn đặt ở nơi đó.

Lò sưởi đã sớm tắt, cháo cũng đã sớm nguội lạnh, Tịch Nhan một lần nữa bỏ vào thêm than hạt ô liu, đốt lửa lên, đem nồi cháo nhỏ đặt lên trên chậm rãi hâm cho nóng.

Giờ này khắc này nàng vô cùng tự giác giữ bình tĩnh, lúc nào cũng khắc khắc nhắc nhở chính mình, Hoàng Phủ Thanh Vũ là một nam tử thâm sâu không lường được, những gì hắn thể hiện ra bên ngoài khả năng cũng không phải là thật .

Nhưng con người nhìn không đoán ra được này lại làm cho nàng lần này đến lần khác tìm hiểu, phỏng đoán ý tứ của hắn.

Sau khi đem cháo hâm nóng, lại múc ra lần nữa sau đó mang đến bên giường, Tịch Nhan đánh thức Hoàng Phủ Thanh Vũ dậy, muốn giúp hắn ăn cháo.

Không ngờ Hoàng Phủ Thanh Vũ mở to ánh mắt như mặc ngọc bàn, không hề chớp mắt nhìn nàng, tựa hồ cũng không nghĩ đến việc ăn cháo, hồi lâu sau mới mở miệng nói: "Nhan Nhan, nàng vì sao không cười? Không phải là đối với ta, ngay cả nở nụ cười cũng là việc khó sao?"

Nghe vậy, vẻ mặt Tịch Nhan bất giác lạnh hơn: "Thất gia, ngài không tính ăn cháo sao?"

Trên khôn mặt lạnh như băng của nàng bày ra vẻ mặt tựa hồ muốn lấy lòng hắn, hắn hơi mở mắt quay đầu cười nhẹ một tiếng, rồi lại quay đầu trở lại đem mặt nàng dựa vào mặt hắn: "Nhan Nhan, ta lại muốn ăn nàng......"

Nắng sớm mờ mờ tràn vào trong phòng, thanh âm nam tử trầm thấp, ngữ điệu ái muội, hơn nữa trên người tỏa ra mùi hương thanh đạm, Tịch Nhan làm thế nào có thể bảo trì bình tĩnh, vẫn là nhịn không được đỏ mặt.

Độ ấm trên người hắn khá thấp, trên môi tỏa ra hơi thở lạnh bạc, chậm rãi lướt qua môi Tịch Nhan, thấp giọng thì thào: "Nàng là của ta......"

Khắp căn phòng đều tràn ra bầu không khí làm cho người ta trầm mê ái muội, Tịch Nhan mặt đỏ, tim đập, nhưng suy nghĩ vẫn rõ ràng như trước --

Nhan Nhan, ngươi không thể yêu thương hắn.

Trong lúc này, xa xa đột nhiên truyền đến tiếng chuông nơi cổ lâu, tiếng chuông tuy mơ hồ, nhưng vẫn tức thì đánh nát an bình trong phòng.

Tịch Nhan đúng lúc bắt được thời cơ, nhoẻn miệng cười: "Thất gia, trời đã sáng."

Mà hắn, cũng rốt cục chậm rãi nâng lên mi mắt, có chút mơ hồ "Ừ" một tiếng: "Nhan Nhan, cùng ta ăn sáng đi."

"Được." Tịch Nhan nhu thuận lên tiếng.

Trên bàn bày đầy thức ăn nóng hổi, Tịch Nhan lại cảm thấy không có khẩu vị, chỉ chọn một phần cháo hoa, thật chậm rãi ăn từng ngụm. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnY-Y.com

Nhưng không biết vì sao, ngụm cháo gạo nếp nóng bỏng kia mới vừa vào miệng, Tịch Nhan đột nhiên cảm thấy đất trời xoay chuyển, buông chiếc muỗng cầm trong tay a, chạy vọt tới ngoài cửa kịch liệt nôn mửa.

Hoàng Phủ Thanh Vũ sắc mặt hơi đổi.

Đến khi thị nữ đỡ nàng đứng lên, sắc mặt Tịch Nhan đã chuyển sang trắng bệch, toàn thân không có một chút khí lực.

Hoàng Phủ Thanh Vũ tỏ ý bảo thị nữ đỡ nàng lại, ngồi dựa vào trong lòng mình, vươn tay ra bắt mạch cho nàng, thấp giọng

hỏi: "Đêm qua nàng đã ăn qua thứ gì?"

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #44


DMCA.com Protection Status
Chương 44/322