Chương 6


Giờ phút này sắc trời đã hơi ảm đạm, đây là thời gian khách làng chơi tìm mua vui tấp nập ở Bách Hoa Lâu, bên trong là tiếng đàn hát dễ nghe, bên ngoài người xe nhộn nhịp.

Ở một nơi phồn hoa náo nhiệt như vậy nhưng trong mắt Tịch Nhan lại chỉ có bốn chữ có thể hình dung "Chướng khí mù mịt".

Nàng đứng ở cửa một lúc lâu, có cô nương bước ra tiếp đón, nói những lời lẽ rất khó nghe làm Tịch Nhan rất khó chịu.

Cũng may nàng có thói quen kiểm chế cảm xúc bản thân, cũng thoải mái tùy ý cô nương đó muốn nói gì thì nói, nàng chỉ nói thẳng mình muốn tìm Nam Cung Ngự công tử.

Cô nương kia vừa nghe đến tên Nam Cung Ngự, đôi mắt nhất thời thời lóe sáng, nhanh chóng kéo Tịch Nhan lại: "Nguyên lai là bằng hữu của Nam Cung công tử, công tử đi theo ta."

Tịch Nhan lần đầu tiên rơi vào trường hợp này, bị nàng lôi kéo, nhịn không được âm thầm than thở.

Bước lên lầu, vừa xoay người đã đối diện một công tử trong trang phục xa hoa. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Nhưng thấy ánh mắt nam tử kia nguy hiểm lại lạnh lùng như băng, nhìn thẳng vào nàng, Tịch Nhan chỉ nở nụ cười đạm mạc, ánh mắt cũng lạnh lẽo không kém.

Nàng nghe kia cô nương nhiệt tình tiếp đón: "A, Cửu gia, vừa mới đến sao lại đi rồi?"

Tịch Nhan nghe được xưng hô kia, trong lòng không khỏi động, bất động thanh sắc đánh giá nam tử tuấn mỹ kia, trong đầu nhanh chóng tính toán .

Nhưng thấy nam tử kia hờ hững bước qua, nét mặt vẫn bình tĩnh như trước, vội vàng đi xuống lầu.

Cô gái thanh lâu kia vẫn nhìn theo bóng dáng hắn đi ra cửa, mới lưu luyến quay đầu đi, trong mắt rõ ràng còn vương vấn sự ái mộ không giấu diếm

Đến phòng Nam Cung Ngự đang ở, vừa vào cửa đã tràn ngập mùi son phấn.

Tịch Nhan nhịn không được che lại miệng mũi, vừa ngẩng đầu, phát hiện trên nhuyễn tháp trong phòng, Nam Cung Ngự vẫn ung dung ngồi đó, uống rượu dùng bữa, bộ dáng rất tiêu diêu tự tại!

Thấy Tịch Nhan, hắn vẫn không ngạc nhiên, cũng không động lập tức, hồi lâu sau mới lưu luyến bảo nữ tử bên cạnh ra khỏi phòng, nghiêng thân mình trên nhuyễn tháp, ung dung nhìn Tịch Nhan, cười nói:"Tới nhanh như vậy sao?"

Tịch Nhan vẫn che mũi, bước nhanh đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra, lập tức trong phòng lập tức có ngọn gió lạnh đêm hè tràn vào, nhưng lại "Phốc" một tiếng dập tắt ngọn đèn trên bàn.

Trong phòng nhất thời chỉ còn lại ánh trăng chiếu sáng, Tịch Nhan thấy hắn không có ý định thắp đèn lại, bước đến trước mặt hắn hỏi: "Dược đâu?"

Trong ánh sáng mông lung, Tịch Nhan thấy không rõ vẻ mặt hắn, chỉ cảm thấy thanh âm hắn không hề trong trẻo giống như trước:"Tối nay sẽ tiến hành sao?"

Tịch Nhan gật gật đầu, hắn lại đột nhiên cười nhạo một tiếng: "Nhan Nhan, hiện tại muội hối hận vẫn còn kịp."

Đã lâu rồi hắn mới gọi nàng như vậy, Tịch Nhan nhịn không được ngẩn ra, sau một lát mới nói: "Huynh có biết ta sẽ làm theo ý của tổ mẫu, người muốn ta đến nơi đây ta sẽ đến. Nhưng người cũng không nói muốn ta gả cho ai, cũng không nói chuyện gì khác nên ta có thể tự mình quyết định."

"Tốt lắm." Nam Cung Ngự thản nhiên nói, sau đó nhét vào trong tay nàng một bình sứ hoa xanh nhỏ,"Đây là thứ muội muốn."

Ái Phi Tuyệt Sắc Của Thần Bí Vương Gia - Chương #6


DMCA.com Protection Status
Chương 6/322