Chương 12: Hồng Liên xuất hỏa(thượng).


Xanh dương, đỏ, vàng, trắng, đen năm đạo quang mang ngũ sắc hỗn hợp tạo thành một luồng lốc xoáy thật lớn, tuy rằng không có thống khổ gì, nhưng thân thể bị cuốn trong đó, Cơ Động cũng khó có thể không sinh ra cảm giác khủng hoảng. Vận mệnh của mình không nắm chắc, cảm giác đó bất luận kẻ nào cũng sẽ không thấy thoải mái. Nếu hắn thật sự chỉ là một đứa nhỏ mới mười tuổi, chỉ sợ lúc này đã sợ đến mức vỡ tim nứt mật ra rồi.

May mắn là hắn có được ký ức của mọt đời trước đây, sau một lúc kinh hoảng ngắn ngủi, Cơ Động rất nhanh bình tĩnh lại. Hắn cũng biết chút ít về Tâm lý học, nên không ngừng làm ám chỉ tâm lý đối với mình. Dù sao hắn cũng đã từng một lần chết đi sống lại, đến được Ngũ Hành Đại Lục này, hiện tại hắn bị quang mang phát ra từ cái quyển trục không tên này bao vây lại, cùng lắm là chết đi lần nữa, có lẽ, lại một làn nữa đi đến thế giới nào khác không chừng.

Tựa hồ chỉ là trong nháy mắt, hoặc giống như là trải qua hàng vạn năm vậy, đột nhiên moi thứ yên tĩnh lại, hắn có cảm giác là đã đến nơi phải đến rồi. Ngay sau đó, đám quang mang ngũ sắc xung quanh thên thể hắn cũng từ từ nhạt dần đi.

Không đợi Cơ Động kịp phản ứng lại, một cỗ khí lưu nóng cháy không gì sánh kịp trong khoảnh khắc đã bao phủ thân thể hắn. Cảm giác nóng cháy làm cho Cơ Động cảm thất như chính mình vừa ăn một nắm ớt đỏ cay khủng khiếp vậy. Trong lồng ngực, hai điểm hào quang một xanh một đỏ kia dưới tác dụng của năng lượng nóng cháy giống như là bị đốt nóng lên vậy, phát ra hào quang mãnh liệt. Trên trán Cơ Động đã hiện lên khỏa Miện Tinh nửa đỏ nửa xanh kia.

Buổi chiều, sau khi hấp thu xong hai khỏa Tinh Miện kia, Cơ Động từng cảm nhận được trong không khí tồn tại một ít Bính Đinh Song Hỏa Hệ Ma lực, lúc này hai hệ ma lực kia lại xuất hiện hết sức rõ ràng trong ý niệm của hắn. Dưới sự dẫn động của hai điểm ma lực trước ngực hắn, Cơ Động chỉ cảm thấy chung quanh thân thể mình, các đạo năng lượng ma lực Bính Hỏa cùng với Đinh Hỏa vô cùng ngưng đọng, trình độ ma lực khổng lồ thậm chí còn vượt qua khi Hạ Thiên cùng với Thu Thiên hai vị lão sư đồng thời phóng thích ra Âm Dương Miện.

Nơi này đến tột cùng là nơi nào? Cơ Động kinh hãi thầm hỏi, dưới luồng nhiệt lưu khủng khiếp như muốn hòa tan thân thể hắn vậy, hắn mở hai mắt ra.

Đập vào mắt hắn là một mảng lửa đỏ, không khí chung quanh bởi vì nhiệt độ cao mà hoàn toàn trở nên vặn vẹo, uốn éo, méo mó. Nhiệt độ khủng khiếp tồn tại mọi chỗ xung quanh thân thể hắn. Trong môi trường vặn vẹo, méo mó kia, Cơ Động hít mạnh một ngụm khí, lúc này trong lòng hắn cũng chỉ có khả năng nghĩ đến hai chứ, chính là hai chữ may mắn. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Hắn chứng kiến trước mắt, là một hồ nham thạch nóng chảy cực lớn, chỉ từ chỗ hắn đặt chân đến hồ nham thạch nóng chảy khoảng cách chỉ không đầy một thước. Hồ nham thạch này vốn là mênh mông vô bờ bến, giống như là một biển lửa vậy. Nơi này càng giống như một cái động thật lớn hơn, chỉ có điều là một cái động rộng lớn không có giới hạn mà thôi.

Mà lúc này nơi Cơ Động đang đứng, đúng là ngay bên cạnh hồ nham thạch nóng chảy, ở một chỗ lõm sâu trong vách bên cạnh hồ. Tuy rằng hiện tại nơi hắn đứng vẫn còn cách mặt hồ nham thạng còn hơn trăm mét, nhưng độ nóng của không khí cũng làm cho hắn có cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể hòa tan ra vậy. Không khí nơi này quả thật quá nóng, cho dù là cả hô hấp cũng cực kỳ khó khăn, bộ giáo phục trên người đã tràn ngập mồ hôi, ngay cả tóc cùng với lông mi đều có chút xoăn lại.

Cái quyển trục kia đến tột cùng là cái gì? Vì sao khi mình mở quyển trục ra lại đi đến một nơi giống như là hỏa ngục thế này? Lúc này sau lưng Cơ Động là vách tường nung đỏ, trước mặt hắn là hồ nham thạch nóng chảy, có thể nói là một bước cũng khó thể rời đi. Mà ngay tại lồng ngực của hắn, hai luồng ma lực Bính Hỏa cùng với Đinh Hỏa lúc trước vô cùng yếu ớt, bây giờ đã trở nên cực kỳ rõ ràng. Căn bản là không cần hắn dụng ý niệm hấp thụ, mà các nguyên tố Bính Hỏa cùng với Đinh Hỏa bên ngoài đều đã tự vận chuyển, chui xuyên qua da đi sâu vào trong cơ thể hắn. Đương nhiên, sự xâm nhập này hoàn toàn mang đặc tính ăn mòn, với tu vi Nhất cấp Học đồ hiện tại của hắn, căn bản là không thể nào đem đám năng lượng thuần túy mà cực kỳ khổng lồ này hoàn toàn hấp thu hết.

Cơ Động mơ hồ cảm giác được, nếu không phải bản thân mình có Hỏa thuộc tính, hơn nữa đã trở thành một gã Nhất Cấp Bính Đinh Song Hỏa Hệ Học Đồ, chỉ sợ hiện tại thân thể hắn cũng đã không duy trì nổi nữa rồi. Nhưng cho dù là vậy, hắn cũng có cảm giác thân thể mình càng ngày càng nóng lên, chỉ sợ thêm một khoảng thời gian nữa thôi, thân thể mình sẽ bị luồng hơi nóng cháy từ dưới hồ nham thạch kia bốc lên mà nướng chín đi mất.

Cơ Động cho tới bây giờ cũng không bởi vì những hành vi của mình mà hối hận. Hiện tại hắn chỉ muốn biết, vì sao lại xuất hiện tình huống như thế này. Đồng thời, trong lòng hắn cũng có chút buồn bã, mới vừa nghĩ đến hết thảy phải bắt đầu lại từ đầu, rốt cuộc vừa bước chân lên một con đường mới, đã gặp phải chuyện như thế này.

Đúng lúc này, một luồng hơi nồng động chợt xuất hiện, kích thích khứu giác hắn, mùi hương này có ẩn chứa chút mùi rượu thơm, tại kế bên cạnh hắn mà nhộn nhạo phát ra. Cơ Động lúc này mới phát hiện, trong tay hắn vẫn còn nắm chặt chén Kê Vỹ Tửu mà hắn định điều chế cho Dương Bỉnh Thiên. Đáng tiếc lúc này dưới nhiệt độ cao như vậy, Kê Vỹ Tửu bị hơi nóng làm cho bốc hơi cực nhanh, mắt thấy hơn phân nửa chén rượu đã biến thành sương mù, mùi hương nồng đậm cũng vì vậy mà xuất hiện.

Miệng mỉm cười nhẹ, Cơ Động đem chén rượu đến trước mặt mình, thầm nghĩ trong lòng, bất luận nói thế nào, trước khi chết còn có thể uống được một ly rượu do chính mình điều chế ra, cũng không tính là quá thảm.

Đang lúc hắn muốn đem chén rượu trước mắt một hơi uống sạch, đột nhiên, một màn kỳ dị diễn ra. Một cổ hồng quang nhàn nhạt đột ngột ập đến, Cơ Động chỉ cảm thấy thân thể mình đột nhiên nhẹ nhàng hẳn, luồng nhiệt lưu suýt chút nữa nướng chết hắn đã đột ngột biến mất. Ma lực của hắn thậm chí còn không cảm nhận được sự tồn tại của Bính Hỏa nguyên tố và Đinh Hỏa nguyên tố trong không khí nữa.

Càng kỳ dị hơn chính là, vốn dĩ chén rượu trong tay hắn vẫn còn hơn phân nửa ly rượu đã đột nhiên biến mất trong luồng hồng quang này, phảng phất giống như là bị luồng hồng quang kia cuốn đi mất vậy.

Không thể nào. Ngay cả trước khi chết cũng không cho ta uống một ly rượu cuối cùng hay sao? Trong lòng Cơ Động dâng lên một nỗi tức giận, nhìn thẳng về phía trước, hắn phát hiện, tại chỗ mình đang đứng, chỗ đang bị lõm xuống này, tựa hồ như được bao phủ bởi một lớp sa mỏng màu hồng quang nhàn nhạt. Lớp quang mang này nhìn qua giống như một lớp cánh chuồn bình thường vậy, đem độ nóng bên ngoài hoàn toàn ngăn trở lại, rốt cuộc cũng không ảnh hưởng gì đến hắn. Đã không có nhiệt độ nóng cháy bao phủ, ý thức của Cơ Động cũng trở nên thanh tỉnh vài phần. Chăm chú nhìn xuyên qua bên ngoài luồng hồng quang kia, hai mắt hắn đột nhiên mở to lên.

Cả đời Cơ Động cũng sẽ không bao giờ quên những gì hắn nhìn thấy tại thời điểm này. Chỉ thấy ở giữa lòng hồ nham thạch nóng chảy, nơi nhiệt độ nóng chảy không biết lên đến bao nhiêu mà nói, giữa đám bọt khí không ngừng bốc lên, một cỗ nham thạch nóng chảy giống như cột nước bình thường đột nhiên phun trào lên. Cột hỏa trụ phun trào dâng lên đến độ cao ngang bằng chỗ hắn đang đứng, ngừng lại cách hắn khoảng hai mươi thước. Trên đỉnh cột hỏa trụ kia, không ngờ lại vươn ra một cánh tay trắng noãn, ngón tay thon dài tinh tế, tựa như làm bằng bạch ngọc vậy, da thịt oánh nhuận như băng tuyết. Cánh tay cùng với ngọn lửa bốc cao do nham thạch nóng chảy xung quanh hoàn toàn tương phản nhau.

Âm Dương Miện - Chương #22


DMCA.com Protection Status
Chương 22/809