Chương 27: Ánh mắt cuối cùng​


Nắm tay lớn ấy trong mắt Hoàng Dật càng ngày càng gần, hắn khát vọng nắm tay có thể nện lên trên người mình, như vậy hắn có thể chết đi, khiến cho mèo mẹ và mèo trắng nhỏ hoàn toàn hết hy vọng, không tìm tới cứu hắn.

Nhưng khát vọng của hắn cuối cùng cũng không thể thực hiện.

Đúng lúc này, thân ảnh của mèo mẹ lần thứ hai thoáng hiện trong không trung, như thiêu thân lao đầu vào lửa đánh về phía nắm tay của Trần Úc Tịch.

Thời gian tựa như dừng lại, nắm tay của Trần Úc Tịch tràn ngập lực lượng bạo tạc, làm cho người ta sợ hãi, nhưng mèo mẹ lại nghĩa vô phản cố lao đến, ánh mắt của nó tràn ngập cấp thiết, tựa hồ sợ tư mình không cản được nắm tay ấy...

"Rắc!" Sau một khắc, Hoàng Dật nghe thấy được âm thanh vỡ vụn của xương cốt, mèo mẹ bị nắm tay của Trần Úc Tịch đập trúng, nặng nề ngã sấp xuống bên cạnh của Hoàng Dật, vài miếng thịt nát đập tới trên người của hắn, dính trên da lông của hắn.

Lúc này, thân thể của mèo mẹ hầu như biến thành một đống thịt nát, trên người đã không thể phân biệt được máu thịt, không có một chỗ hoàn hảo, không cách nào nhúc nhích, nó chỉ có thể tận lực đem hai mắt chuyển qua hướng Hoàng Dật, trong ánh mắt vẫn là từ ái vô tận, giống như lúc trước khi Hoàng Dật mới sinh ra vậy.

Sau một khắc, nó gian nan vươn đầu lưỡi, muốn liếm Hoàng Dật một cái, nhưng không cách nào vươn đến, chỉ liếm tới ánh trăng băng lãnh.

"Meo meo~" lúc này, một tiếng mèo kêu mang theo vẻ khóc nức nở vang lên, một thân thể nhỏ nhắn xinh xắn từ sau một bụi cỏ vọt ra, chính là mèo trắng nhỏ, lúc này trong mắt của nó càng không ngừng trào ra nước mắt, rơi xuống dọc theo đường đi của nó.

"Ha ha! Quả nhiên đi ra!" Lúc này Trần Úc Tịch cười lớn một tiếng, trong mắt tràn đầy tham lam, lập tức nhào qua mèo trắng nhỏ thân thể to lớn che đậy ánh trăng, vững vàng bao phủ mèo trắng nhỏ.

Mèo mẹ gian nan quay đầu, nhìn mèo trắng nhỏ càng ngày càng gần, muốn tiến lên bảo về, chỉ là thân thể của nó đã tan nát, vô luận nỗ lực như thế nào đều không nhúc nhích được.

Trong mắt của mèo mẹ nổi lên một tia lưu luyến, hai giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt rơi xuống, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Thời gian dường như trở nên chậm chạp vô hạn, hai giọt nước mắt của mèo mẹ giống như là hai vì sao, nặng nề rơi trên mặt đất, vung lên bụi bậm, toàn bộ thế giới đều nghiền nát.

Trong không khí tràn ngập một sự đau thương vô hình, tựa như có vật gì gần mất đi.

Sau một khắc, thân thể của mèo mẹ đột nhiên tản ra ánh sáng trắng thánh khiết, biến thành một đoàn năng lượng màu trắng, chậm rãi lên tới không trung, giống như một mặt trời nhỏ, chiếu lên phiến rừng ảm đảm này!

Hoàng Dật ngơ ngác nhìn đoàn ánh sáng trắng!

Mèo trắng nhỏ rưng rưng nhìn đoàn ánh sáng trắng!

Trần Úc Tịch ba người kinh ngạc nhìn đoàn ánh sáng trắng!

Trong nháy mắt, thời gian dường như ngừng lại, sau đó, đoàn ánh sáng trắng ấy mạnh mẽ phát nổ! Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Giây phút ấy dường như là ban ngày đã tới, toàn bộ rừng rậm đều sáng lên, vô số tia sáng màu trắng phun ra bốn phương tám hướng, làn sóng chấn động quét phủ qua, vô số bùn đất bị kéo lên bầu trời, cành cây xung quanh đều gãy, Trần Úc Tịch ba người trực tiếp bị thổi, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi!

Cùng lúc đó, bên tai Hoàng Dật vang lên một tiếng hệ thống nhắc nhở:

【 hệ thống nhắc nhở 】: Bạn quan sát kỹ năng cuối cùng của linh miêu【 Sinh Mệnh Hiến Tế 】, dùng sinh mệnh phát ra một lần công kích siêu cường, kỹ năng này chỉ có thể sử dụng dưới hình thái linh miêu.

Dùng sinh mệnh để phát một lần công kích!

Hoàng Dật sửng sờ nhìn chằm chằm ánh sáng phất phới khắp bầu trời, tia sáng này với ánh trăng đan vào cùng một chỗ, xua tan đêm tối, mang đến ánh sáng cho toàn bộ thế giới, giống như thiên đường thần thánh. Thời gian vui sướng đều đã biến thành quá khứ xa xôi, năm tháng cô độc phủ kín toàn bộ tương lai, chiếu vào tâm lý trống rỗng của hắn.

Thế giới chợt yên tĩnh, tựa như đã không có bất luận sinh cơ gì, tất cả âm thanh đều theo hiến tế của mèo mẹ mà mất đi, chỉ còn lại ánh sáng trắng phất phới khắp bầu trời.

Dần dần, ánh sáng trắng tiêu tán, trong rừng rậm an tĩnh lại, bóng đêm một lần nữa bao phủ mặt đất, giống như là một đêm tối bình thường, cái gì cũng không có phát sinh qua, chỉ có cảnh sắc chung quanh là một đống hỗn độn, chứng minh ở đây phát sinh qua một câu chuyện thương tâm.

Lúc này, trong mắt Hoàng Dật hiện ra một tia nghi hoặc, bởi vì cho tới bây giờ, hắn đều không có nghe thấy hệ thống nhắc nhở mèo mẹ tử vong!

Tuy rằng thân ảnh của mèo mẹ đã hoàn toàn biến mất không thấy, nhưng hệ thống chưa làm ra chứng minh!

Nó có bản lĩnh khác có thể tránh né tử vong hay không?

Trong lúc này có phát sinh biến cố khác hay không?

Nó có phải là còn sống?!

Trong lòng Hoàng Dật đột nhiên hiện lên ra một hy vọng! Chuyện này tựa như không hoàn toàn kết thúc!

Lúc này, mèo trắng nhỏ chậm rãi đi tới bên cạnh Hoàng Dật, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn chui vào trong lòng hắn, nước mắt trong mắt trút xuống, nó hiện tại chỉ còn lại Hoàng Dật người anh này, giống như là toàn bộ thế giới của nó, chỉ có thể dựa vào chỗ này.

Đúng lúc này, cách đó không xa cấp tốc truyền đến tiếng bước chân, vô cùng gấp gáp!

Không được một hồi, ba bóng người xuất hiện ở trong tầm mắt, càng ngày càng gần, cũng là Trần Úc Tịch ba người, lúc này trên mắt của bọn họ tràn ngập lo lắng.

Ba người hiển nhiên cũng phát hiện Hoàng Dật và mèo trắng nhỏ, lo lắng trên mặt nhất thời dẹp xuống.

Trần Úc Tịch vỗ vỗ ngực, thở phào nhẹ nhõm: "Cũng may, con linh miêu nhỏ vẫn còn, có thể bù đắp tổn thất của chúng ta, chỉ tiếc con lớn, dĩ nhiên đem chúng ta nổ chết! May mà chúng ta có quyển trục phục sinh, nếu không còn phải phục sinh về doanh địa!"

"Đúng vậy!" Trên mặt của Cốt Đầu đầy vẻ đau lòng, đáng tiếc nói: "Con linh miêu lớn đó giá trị bao nhiêu tiền! Lại tự bạo như thế, còn hại chúng ta dùng ba quyển trục phục sinh quý giá, đẳng cấp cũng giảm một cấp, ngay cả trang bị đều tổn hại! Thật sự là ghê tởm! Sớm biết rằng sẽ như vậy, lúc trước nên trực tiếp giết đi, đem da lột xuống bán đi, cũng có thể giá trị không ít tiền."

Nói xong, ba người đi tới trước người Hoàng Dật, Trần Úc Tịch đưa tay chộp tới mèo trắng nhỏ.

Lúc này mèo trắng nhỏ còn chìm đắm trong đau khổ mất mèo mẹ đối với Trần Úc Tịch bắt cũng chưa phát giác ra, trực tiếp bị hắn chộp vào trong lòng bàn tay.

"Ừm! Linh miêu tới tay, kế tiếp chúng ta đem Miểu Sát giết đi, dù sao đã đắc tội hắn, hy vọng hắn lần này tốt nhất luân hồi đến đại lục khác đi, như vậy thì không có cách nào báo thù chúng. Đợi lát nữa chúng ta đi tìm một cửa hàng trong thành phố lớn, đem con linh miêu nhỏ này bán đi." Trần Úc Tịch nói xong, sờ sờ đầu của mèo trắng nhỏ, vẻ mặt tham lam, sau đó hắn liếc mắt nhìn Hoàng Dật nằm trên mặt đất, giống như là đang nhìn một con chó chết, tay kia xiết chặt nắm tay, trực tiếp đập xuống dưới.

"Meo meo!" Đúng lúc này, mèo trắng nhỏ đột nhiên kêu một tiếng thê lương, quay đầu lưu luyến nhìn Hoàng Dật, ánh mắt ấy giống như mèo mẹ trước đó, tràn ngập không muốn, tràn ngập tình cảm.

Sau đó, mèo trắng nhỏ cả người bắt đầu tản mát ra ánh sáng trắng thánh khiết, dần dần chiếu sáng bầu trời đêm.

Tràng diện quen thuộc cỡ nào! Ánh sáng trắng quen thuộc cỡ nào!

Hoàng Dật và Trần Úc Tịch ba người đều sửng sốt, sau đó đoán được một chuyện sợ hãi không gì sánh được!

Anh Hùng Ngục Giam - Chương #27


DMCA.com Protection Status
Chương 27/398