Chương 47: Tinh không cự thú​


"Tối Hậu Nhất Bác!" Lúc này, âm thanh của Hoàng Dật lần thứ hai vang lên!

Lời nói vừa dứt, thân thể của hắn lần thứ hai xảy ra thay đổi, da trở nên đỏ tươi như máu, thậm chí còn có một vài huyết châu từ trong cơ thể chảy ra, từ trong hư không rơi xuống!

Cái này chính là kỹ năng chủng tộc thứ hai của Hoàng Dật --【 Tối Hậu Nhất Bác 】, khi giá trị sinh mệnh thấp hơn 30% thì có thể thi triển, trong 10 giây không cách nào tử vong, cũng tăng lên 15% lực công kích, 15% tỷ lệ bạo kích, 15% hiệu quả bạo kích!

Ngoài ra, chủng tộc thú vương của Hoàng Dật còn có một thiên phú chủng tộc là 【 Thú Huyết Phí Đằng 】-- Mỗi khi giá trị sinh mệnh giảm 5%, lực công kích tăng lên 1%

Cuối cùng, nghề nghiệp phán quan của Hoàng Dật còn có một thiên phú nghề nghiệp là【 Tài Quyết Quang Hoàn 】 -- Mỗi khi giá trị sinh mệnh giảm 1%, tốc độ công kích tăng lên 1%

Hoàng Dật sở dĩ không để ý phản chấn của Man Chuy, khiến cho giá trị sinh mệnh của mình hạ thấp xuống 5%, chính là vì kích hoạt hai thiên phú này, đồng thời đạt được yêu cầu sử dụng của【 Tối Hậu Nhất Bác 】!

Hắn lúc này, có thể nói là cường đại đến cực điểm, hơn nữa hiện tại hắn ở trong rừng rậm, toàn bộ thuộc tính +20%, lại trong đêm tối, công kích +10%! Các loại trạng thái tăng thêm, thực lực đột nhiên tăng tới một mức độ khó có thể tưởng tượng! Thoáng cái từ người chơi cấp 15 yếu đuối như trái chuối, thành một tuyệt thế cao thủ bễ nghễ thiên hạ!

Sau một khắc, ánh mắt đỏ tươi màu máu của Hoàng Dật nhìn về phía Man Chuy!

Man Chuy lúc này, sắc mặt xám như tro tàn, ngẩng đầu nhìn Hoàng Dật, giống nhìn thấy một ma vương, trong mắt chỉ còn lại kinh hãi vô tận. Hắn rốt cục ngửi thấy được mùi vị của tử vong, hắn bỗng nhiên cảm giác được da thịt của mình trở nên yếu đuối! Không cách nào mang đến cho hắn cảm giác an toàn nữa! Hắn rất hy vọng mình không bị thương, dùng thực lực bình thường tác chiến với Hoàng Dật, nhưng lúc này, hắn chỉ có thể trọng thương nằm ở chỗ này, mặc cho người xâm lược!

Hoàng Dật vươn hai móng, mạnh mẽ đâm xuống Man Chuy!

"Phụt!" Lớp da vốn dĩ cứng rắn của Man Chuy, lúc này đã không cách nào ngăn cản móng vuốt của Hoàng Dật, bị hung hăng đâm vào.

"A!" Man Chuy phát ra một tiếng kêu thảm thiết xé tim xé phổi, thương thế vốn dĩ thảm trọng lần thứ hai trở nên tồi tệ hơn! Máu tươi phun ra như xuống, từ trên cao rơi xuống, giống như trời mưa, rơi lên trên mặt của trại chủ Man Liệt!

"Súc sinh! Dừng tay!" Man Liệt hướng lên trời gào thét! Trong lửa giận vô tận hỗn loạn tuyệt vọng vô tận!

Gã có thực lực trực tiếp giết chết Hoàng Dật, nhưng không có năng lực bước trên hư không! Gã chỉ có thể đứng trên mặt đất, nghẹn một thân lực lượng, ngẩng đầu nhìn lên trời!

Lúc này, gã đã không còn là một người thủ lĩnh, mà là một người cha.

"Phập! Phập! Phập!" Bốn móng vuốt của Hoàng Dật, giống như mưa rền gió dữ công kích tới Man Chuy! Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

Loại âm thanh móng vuốt đâm vào da thịt, dày đặc mà rõ ràng vang lên trong đêm tối, vang vào trong tai Man Liệt, vang vào trong tai mấy trăm người chơi trốn ở phương xa! Làm cho người ta cực sợ, từ chỗ sâu trong đáy lòng toát ra một nổi sợ hãi! Vài người chơi có tâm lý chịu đựng yếu đuối, thậm chí đã cúi đầu, không dám nhìn nữa!

Trận này, quá máu tanh, quá tàn bạo!

Rốt cục, thân thể của Man Liệt trở nên thiên sang bách khổng (Như cái tổ ong), nhìn thấy mà giật mình, da thịt màu vàng từ lâu biến thành một mảnh huyết hồng, nhìn không ra màu sắc lúc đầu, ánh mắt của hắn cũng càng ngày càng tan rả, sinh mệnh rốt cục đi tới cuối cùng.

"Cha tao... Sẽ không... Buông tha mày..." Man Chuy tại giây phút cuối cùng trước khi sinh mệnh tiêu tán, nhìn Hoàng Dật, dùng hết khí lực cuối cùng, quật cường nói!

Sau đó, hắn nghiêng đầu, đã không còn hơi thở!

Man Chuy BOSS cấp thủ lĩnh cấp 40, cứ như thế biến mất giữa trời đất ở Phong Lâm trại!

Thế giới dường như dừng lại!

Mọi người lẳng lặng nhìn, đã không còn ngôn ngữ!

Hoàng Dật đứng ở trên đỉnh hư không, trăng sáng tinh không làm nền cho hắn, hắn nhìn xuống sinh linh mặt đất, trên móng vuốt càng không ngừng chảy xuống máu tươi, dường như là chúa tể dưới bầu trời!

Thân ảnh máu tanh dữ tợn của hắn, dâp vào trong mắt của những kẻ nhìn lên!

Còn Man Chuy lúc đầu kiêu ngạo vô cùng, lại biến thành một cái xác, cấp tốc từ không trung rơi xuống!

"Rầm!" Rốt cục, xác của Man Chuy nặng nề mà rơi xuống, lọt vào trong phế tích của Phong Lâm trại, đập vào trong lòng mỗi người, máu thịt vung vẩy khắp bầu trời, che đậy tầm mắt dại ra của trại chủ Man Liệt! Cũng che đậy tương lai của gã!

Sau một khắc, trên người của Hoàng Dật liên tiếp hiên lên ba dòng nước ấm! Điểm kinh nghiệm của Man Chuy đến trên người hắn, khiến cho hắn thăng liền ba cấp, thoáng cái vọt tới cấp 19!

Mà Man Chuy cũng rơi ra vật phẩm phong phú, bên trong có một món vũ khí tím đại danh đỉnh đỉnh -- Man Chuy! Hình thể to lớn dữ dằn của nó, lẳng lặng nằm bên chân của Hoàng Dật, làm nổi bật ánh trăng bàng bạc, tản mát ra sát ý vô tận!

Hoàng Dật vung cánh lên, nhất thời đem tất cả vật phẩm thu vào trữ vật giới chỉ, ngay sau đó cấp tốc vỗ hai cánh, cấp tốc bay đến hướng mèo trắng nhỏ trốn, chỉ chốc lát liền biến mất trước mắt của mọi người.

"Mày chết đi cho tao!!!" Rất nhanh, từ phương hướng của Phong Lâm trại truyền đến âm thanh vang vọng thiên địa của! Man Liệt Vô số chim thú nhất thời bị kinh hãi, tứ tán mà chạy!

Ngay sau đó, mặt đất chấn động, tựa như có mãnh thú chạy tới, từng gốc cây đại thụ trong rừng rậm bị đạp ngã xuống, dùng tốc độ cao nhất truy kích theo phương hướng rời đi của Hoàng Dật!

Lúc này, cự thú biến thân của Hoàng Dật còn 40 giây!

Trong thời gian 40 giây này, hắn có thể bay lượn trên không trung, trong trạng thái tương đối an toàn, bất quá 40 giây sau đó, hắn sẽ rơi xuống mặt đất, đến lúc đó sẽ chính diện tương tiếp với Man Liệt, sợ rằng vừa đối mặt sẽ bị giết chết.

Hoàng Dật cấp tốc bay đến chỗ mèo trắng nhỏ, đáp xuống, tìm được hốc cây mèo trắng nhỏ trốn!

Lúc này mèo trắng nhỏ còn đang đứng ở trong hốc cây, đợi Hoàng Dật trở về, đột nhiên thấy một con cự thú dữ tợn đáp xuống bên ngoài, nhất thời sợ đến mức lông đều dựng lên, trong mắt to tràn đầy kinh sợ.

"Em gái, đừng sợ, là anh!" Hoàng Dật lập tức rống một tiếng, đem nó bế ra.

Mèo trắng nhỏ lúc này mới yên tâm xuống, chăm chú ôm Hoàng Dật, trong mắt tràn đầy vẻ hiếu kỳ, không biết vì sao anh mình đột nhiên biến thành cái dạng này.

Hoàng Dật ôm chặt mèo trắng nhỏ, cấp tốc vỗ cánh, một giây cũng không ngừng bay về phương xa. Tốc độ của hắn vô cùng nhanh, nhanh như điện chớp, hầu như hình thành một cái bóng, bay nhanh xẹt qua trên mặt đất của rừng rậm.

Man Liệt vẫn ra sức truy kích theo phương hướng của Hoàng Dật, từ không trung nhìn xuống, trong khu rừng có một dấu vết rất rõ ràng do cây cối không ngừng bị xô ngã, cấp tốc kéo dài theo phương hướng của Hoàng Dật, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn so với Hoàng Dật! Có thể thấy được lửa giận của Man Liệt có bao nhiêu mạnh mẽ! Quả thật không gì có thể ngăn trở bước chân báo thù của gã!

Rốt cục, thời gian biến thân của Hoàng Dật chỉ còn lại 8 giây cuối cùng! Lập tức kết thúc! Mà chỉ cần kết thúc, hắn và mèo trắng nhỏ sẽ rơi xuống mặt đất, cứng đối cứng với Man Liệt.

Lúc này, Man Liệt cũng đuổi theo, tốc độ sau khi cuồng nộ của gã kinh người không gì sánh được, dù cho Hoàng Dật đang trong trạng thái bay, cũng đồng dạng bị gã đuổi theo!

Anh Hùng Ngục Giam - Chương #47


DMCA.com Protection Status
Chương 47/398