Chương 16: Vị nham trì liệu thần kì thuật


"Cái gì?" Cô gái giật bắn người, không ngờ Đoạn Vân lại đưa ra yêu cầu quái đản như vậy, suy nghĩ kỹ một hồi, cô bèn trả lời một cách quyết liệt: "Hảo! Ta có thể hứa với ngươi, bất quá nếu ngươi không trị khỏi cho cha ta, ngươi không được, không được …" Nói đến khúc sau lại cô gái lại thẹn thùng ấp úng không thốt nên lời.

"Không cho cái gì hé?" Đoạn Vân cười cợt trêu chọc: "Ta vốn không hề tính toán gì với ngươi cả, ngươi nhỏ xíu như cái kẹo ấy, là một thiếu nữ vị thành niên, bổn thiếu gia chắc chắn không có hứng thú rồi."

"Vậy sao lúc ở trên đường ngươi còn, còn … ngươi đừng nói là người ta còn nhỏ, ta đã mười sáu tuổi rồi. Được, ta có thể đi với ngươi, bất quá ta lo lắng còn bọn Tiểu Vũ này..." Cô gái nhìn mấy đứa nhỏ rồi nói.

Đoạn Vân cũng nhìn kỹ mấy đứa, ngẫm nghĩ một lát, rồi tiếp tục nói: " Yên tâm, trong nhà ta vừa lúc khuyết vài thư đồng, bốn đứa nó theo ta về luôn! Thôi, các ngươi chuẩn bị thu dọn một chút, dìu ông già đó, theo ta về nhà."

Đoạn Vân dẫn mấy người này trở lại nhà của Phổ Hi Kim, phân phó nơi ăn chốn ở cho bọn họ. Trên đường đi, Đoạn Vân biết tên cô gái là Liên Na, bốn nam hài khác phân biệt tên là Đại Vũ, Tiểu Vũ và Đại Lâm, Tiểu Lâm. Đoạn Vân nghe nói bọn chúng không có họ, vì vậy bèn đặt cho chúng họ Đoàn.

Sắp xếp cho bọn họ xong, Đoạn Vân chuẩn bị chữa trị cho cha của Liên Na. Ung thư quả là một thách thức đối với Đoạn Vân, ngẫm lại đến cả y học hiện đại của thế kỷ 21 cũng không thể chữa trị một cách hữu hiệu căn bệnh này được, thế mà mình sắp sửa chữa được. Vô luận là ai đều cảm thấy hưng phấn. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Trên đường, ông già sớm đã tỉnh lại, bất quá do bị chứng ung thư hành hạ cộng với thiếu ăn lâu ngày, làm ông già không thể nhúc nhích nổi.

Bệnh nhân được Đoạn Vân đặt nằm trên một cái giường chuyên để phẫu thuật,bộ dáng cả người cực kì suy nhược (chiếc giường này hắn dựa theo thiết kế ở bệnh viện hiện đại mà chế tạo ra). Đoạn Vân đầu tiên phải xác đinh vị trí của tế bào ung thư, phát hiện ra ông già hóa ra là bị ung thự dạ dày! Xem ra lần này mình gặp phiền toái rồi đây, không còn cách nào khác phải mổ phanh bao tử của ông già ra, cắt sạch các tế bào ung thư? Đoạn Vân nghĩ lại đã cảm thấy kinh khủng. Việc này không chỉ mở tung cả vùng bụng mà còn phải cắt cả dạ dày, việc này đối với y học hiện đại còn có thể thực hiện được thông qua những dụng cụ y học đặc thù và cao cấp. Ở nơi này căn bản mò đâu ra được những trang bị tối tân cho một phòng mổ! Cũng còn may hắn mang theo được một số dụng cụ thiết bị y tế cơ bản!

Bất quá thế giới ma pháp lại có chỗ thần kỳ của nó, ở đây cơ thể mọi người đều biến thái hết chỗ nói, lại còn có rất nhiều ma pháp thần kỳ và tế tự thuật. Với một vết thương rộng hoác, chỉ cần lấy "Hồi xuân thuật tạp" đắp vào là khỏi luôn! Hơn nữa cũng không hề để lại sẹo. Đoạn Vân dự định dùng quyển trục trị liệu để gia tốc việc điều trị. Trong tay Đoạn Vân cũng có mấy quyển trục Hồi xuân thuật như vậy, do mấy ngày trước khi hắn nghiên cứu đã mua về để tham khảo.

Hồi xuân thuật - Tế tự thuật trị liệu cấp sáu, có khả năng trị liệu thương tổn thân thể từ cấp sáu trở xuống.

Ra lệnh cho Diệp Cô Thành canh chừng bên ngoài, cũng hạ lệnh không cho phép ai được vào bên trong xong xuôi, Đoạn Vân bắt đầu thi triển thủ thuật với ông già.

Sau khi dùng thuốc mê làm ông già ngủ thiếp đi, Đoạn Vân trước hết dùng châm cứu khống chế vài huyệt đạo của ông già, làm cho ông ta rơi vào một trạng thái chết giả. Sau đó rạch bụng của ông già ra, tương ứng với bộ vị của bao tử. Thế rồi hắn dứt khoát rạch tung bao tử của ông già. Thị lực của Đoạn Vân thông qua Tẩy tủy Đan cải tiến đã giúp hắn phát hiện ra tổ chức tế bào ung thư trên bao tử của ông già rất nhanh, khối u đại khái lớn hơn mười cm2. Xem ra nếu Đoạn Vân để chậm lại đến tối nay, thì coi như lão nhân này phải đi gặp minh thần rồi.

Đoạn Vân thuần thục đem tổ chức ung thư kia cắt sạch, rồi dùng một loại kháng u của trung dược trực tiếp bôi vào đó. Việc kế tiếp rất trọng yếu và cũng là điểm mấu chốt. Đoạn Vân lúc này phải may lại bao tử cho lão đầu. Chỉ và kim để làm việc này không thể dùng loại kim khâu da thịt thông thường, Đoạn Vân phải dùng một loại tài liệu rất đặc thù, dùng loại tài liệu này sẽ làm cho đường may sau khi phẩu thuật xong có thể hoàn toàn dung nhập vào các bộ phận được may, hoặc là biến mất. Đoạn Vân hiện đang dùng loại chỉ may đặc biệt được chế tạo từ gân động vật này để may lại bao tử cho ông già. Sau khi may xong, Đoạn Vân trực tiếp đắp vào đó một quyển trục Hồi xuân thuật, vết mổ trên bao tử của ông già đã tiến triển rất tốt, kể cả những thuốc thang phụ trợ lúc trước hắn đắp vào vết thương cũng phát huy hết dược hiệu, được hấp thu trong nháy mắt. Tế bào ung thư ác tính đã toàn bộ được thanh trừ. Chuyện tiếp theo thì đơn giản rồi, may lại cái bụng bị rạch toang hoác lúc nãy, đắp vào đó một quyển trục, gỡ bỏ những ngân châm, làm cho ông già thoát khỏi trạng thái chết giả, từ từ khôi phục lại.

Hay quá! Thế giới ma pháp thật sự là thần kỳ, Tế tự thuật của các y sĩ cũng quả là quá ư biến thái, đến cả ung thư mà cũng có thể trị liệu dễ dàng như vậy. Đoạn Vân rất hưng phấn. " Diệp Cô Thành, mời Liên Na đến đây trông chừng cha nàng!" Đoạn Vân vừa phối chế các loại dược tài cho ông già vừa gọi với ra ngoài cửa. Liên Na sớm đã chờ sẵn ở bên ngoài, nghe Đoạn Vân gọi, nàng là người thứ nhất vọt vào, chạy thẳng về bàn phẩu thuật nơi cha nàng đang nằm thiêm thiếp. Thấy máu tươi chảy tràn lan trên bàn phẫu thuật, nàng giật bắn mình, nhìn về phía Đoạn Vân. Đoạn Vân thấy nàng nhìn mình với ánh mắt hoài nghi, bèn nói: " Ngươi không được dùng cái thứ ánh mắt đó nhìn ta, cha ngươi không có việc gì đâu, đại khái đến sáng mai có thể tỉnh lại rồi. Nếu ngươi muốn cho cha ngươi khỏi hẳn, phải chịu khó lấy mấy thứ thuốc này đút cho cha ngươi uống." Sau đó Đoạn Vân lại dạy Liên Na sắc thuốc như thế nào, khống chế hỏa hậu như thế nào, phải sắc tới khi đạt tới mức nào mới được cho uống. Sau khi làm xong tất cả việc này, Đoạn Vân mới nói với Diệp Cô Thành: "Phổ lão đầu đâu?"

"Khải bẩm thiếu gia, Phổ Hi Kim đại sư đi liền một mạch không có về nhà. Phỏng chừng cả ngày hôm nay cũng sẽ không về." Diệp Cô Thành nghiêm chỉnh đáp.

"Tốt lắm, biết rồi, ngươi tiếp tục gác đi!" Đoạn Vân khoát tay.

Một đêm an tĩnh trôi qua không có gì xảy ra!

Buổi sáng ngày thứ hai, Đoạn Vân cứ theo thường lệ, sáng sớm ra sân luyện công. Vừa mới đi xong hai đường Thái Cực quyền, đã thấy Liên Na hưng phấn chạy băng băng về phía hắn: " Thiếu gia, cha ta tỉnh rồi, cha ta nói muốn gặp Ngài."

Nói muốn gặp ta là được gặp sao? Ngươi nghĩ rằng ta là ai chớ. Bất quá Đoạn Vân vừa thấy Liên Na hưng phấn, khuôn mặt ửng hồng thật xinh đẹp cộng thêm với vóc người cân đối quyến rũ thì lập tức thu ngay lại vẻ mặt làm bộ làm tịch, Đoạn Vân cười rất dâm đãng nói: " Không ngờ thị nữ- Tiểu khất cái mà ta trên đường tùy tiện nhặt được lại là một vị tiểu mỹ nhân, ha ha! Ngày hôm qua làm sao mà ta không phát hiện ra nhỉ? Ai nha, nhân phẩm của bổn thiếu gia có tiến bộ rồi!"

Liên Na nhìn vẻ mặt kỳ quái của Đoạn Vân, vừa nghĩ đến việc mình đã hứa với hắn, khuôn mặt tươi cười vốn đang hồng hồng nay càng thêm đỏ ửng lên. " Thiếu gia, ngươi nhanh lên! Cha ta đang chờ đó!" Liên Na lại rê rê chân dáng vẻ làm nũng, thần thái của một cô gái mới lớn còn chưa bỏ được yêu kiều lộ xuất ra ngoài.

Đoạn Vân đi đến bên người cha của Liên Na, ông già đang muốn nói chuyện gì đó. Đoạn Vân khoát tay ra hiệu im lặng, cẩn thận bắt mạch cho ông già, rồi khẽ gật đầu: " Ông già, ngươi cơ bản có tiến triển rất tốt, chỉ là thân thể còn rất yếu. Phải tĩnh dưỡng nhiều a, Liên Na, mấy món thuốc ngày hôm qua còn phải tiếp tục cho cha ngươi phục dụng."

Lúc này ông già cố nói: " Ước Hàn cám ơn ân cứu mạng của thiếu gia, không có cách gì báo đáp, nguyện cả đời phục tùng Ngài." Lúc này lại nghe văng vẳng tiếng Diệp Cô Thành bên tai Đoạn Vân: " Lão đầu này từng là một Đại kiếm sư, chỉ là bây giờ thực lực đã rất yếu, bất quá phỏng chừng sau khi khỏe lại hẳn là sẽ khôi phục công lực."

"Sao! Không ngờ cũng là một cao thủ." Đoạn Vân ngẫm nghĩ, rồi quay sang nói với ông già: " Ông già, ngươi cũng biết là ta không có khả năng nuôi người ăn không ngồi rồi, ngươi …"

"Thiếu gia, không dám giấu Ngài, bỉ nhân từng là một quản gia, hơn nữa thực lực cũng đạt tới Đại kiếm sư đỉnh cấp. Chỉ là mấy năm gần đây đột nhiên thấy thân thể càng ngày càng yếu, gần đây nhất thì bệnh tình càng nặng đến mức không dậy nổi nữa." Không đợi Đoạn Vân nói xong, Ước Hàn đã cướp lời nói.

"Được rồi! Đã là như vậy, sau này ngươi sẽ làm quản gia cho Đoạn gia ta, ta gọi là Đoạn Vân, sau này ngươi cứ gọi ta là thiếu gia. Vị này là thị vệ của ta Diệp Cô Thành. Ta muốn nói cho ngươi biết, ta vừa đến Thiên Long thành, bây giờ còn ăn nhờ ở đậu ở nhà sư phụ ta Phổ Hi Kim đại sư, không có gia nghiệp gì."

Đoạn Vân giới thiệu tình huống của mình với tân quản gia. Lúc này, Phổ Hi Kim mới ập vào phòng, vội vàng nắm lấy Đoạn Vân nói không ra hơi: "Mau lên, Vân Nhi, theo ta tiến cung. Bệ Hạ bệnh nặng lắm, các Đại tế tự đều bó tay không có biện pháp. Ta đề cử ngươi với Hoàng Hậu rồi, Hoàng Hậu truyền cho ngươi phải hỏa tốc tiến cung."

Bá Y Thiên Hạ - Chương #16


DMCA.com Protection Status
Chương 16/458