Chương 31. Lão đầu hữu cá lão tình nhân


Hôm nay thật là một ngày êm đềm thư thái, Đoạn Vân đang một mình luyện Thái Cực quyền, có Diệp Cô Thành đứng một bên hầu tiếp. Cả dị giới không hề có lấy một nhà máy công nghiệp hiện đại nào, cơ hồ hoàn toàn không có gì gọi là ô nhiễm cả. Không khí trong lành tự nhiên làm cho Đoạn Vân cảm thấy sảng khoái vô cùng, mỗi lần luyện công thì loại cảm giác kỳ diệu này lại làm hắn như được bay bổng. Từ khi biết mình có chân khí, vô luận là cảm giác hay tính linh mẫn của Đoạn Vân đều được đề cao rất nhiều.

Việc cảm nhận được máu đang lưu động và có cảm giác chân khí vận hành làm cho Đoạn Vân rất thoải mái. Thời gian luyện công bình thường của Đoạn Vân thường một giờ vào buổi sáng và một thời gian ngắn trước khi đi ngủ. Vốn Đoạn Vân muốn không ngủ mà dùng thời gian ban đêm luyện công, nhưng sau khi thử qua vài lần hắn thật sự thấy không quen. Không phải vì không ngủ mà làm Đoạn Vân không còn tinh lực làm việc trong ngày hôm sau. Từ khi có chân khí, Đoạn Vân cơ hồ không cảm thấy mệt. Bởi vì chỉ cần vận chuyển chân khí một vòng là bao nhiêu mệt mỏi lập tức biến mất. Chủ yếu là Đoạn Vân cảm thấy như vậy rất là "Biến thái", mình mà không ngủ sẽ thành ra cái gì đây? Có còn là người không? Kỳ thật nếu Đoạn Vân thật sự luyện công vào buổi tối thì đó sẽ là một việc rất nguy hiểm.

Thái Cực yêu cầu điều hòa âm dương, nó theo đuổi sự hài hòa. Buổi tối âm khí rất đậm đặc, còn ban ngày thì dương khí lại rất nhiều, nếu không đảm bảo sự cân bằng thì rất dễ dàng dẫn đến tình trạng tẩu hỏa nhập ma.

Luyện công xong, Đoạn Vân quyết định đi đến Học viện. Thật ra, tên đệ tử Đoạn Vân này có thể nói là một thằng trốn học chuyên nghiệp. Một tháng trời, không hề có một lần nào hắn đến trường học, hơn nữa Đoạn Vân cho tới giờ vẫn chưa chính thức dự một tiết học nào. Việc này nếu xảy ra ở trường Đại học thời hiện đại, có thể đã sớm bị đuổi học từ khuya rồi.

Sau khi tự khinh bỉ mình một lát, Đoạn Vân một lần nữa đi đến Thiên Long Học viện. Tới trường, đám Môn vệ gác cửa trường vừa muốn ngăn lại đã bị một kim tệ của Đoạn Vân đẩy bắn trở lại. Cảm giác rất sung sướng, Đoạn Vân đến thẳng lớp mình, lúc này lớp hắn đang có tiết học. Đoạn Vân đứng ở chấn song cửa sổ nhìn lướt vào phòng học. Trong phòng học đại khái có năm mươi đệ tử, hơn nữa đây là lớp học Tế tự nên số lượng nữ chiếm hơn phân nửa. Sư phụ đang giảng bài là một lão bà cỡ ngoài năm mươi tuổi, từ khuôn mặt mà nói thì Đoạn Vân dám khẳng định bà này nhất định là một mỹ nữ khi còn trẻ. Đoạn Vân không dám làm phiền họ, nhè nhẹ đẩy cửa sau đi vào. Tìm thấy ở hàng sau có một chỗ trống, Đoạn Vân đang muốn ngồi xuống, thật không ngờ lúc này lão bà đang giảng bài phát hiện thấy lại muốn ra oai.

"Trò kia là ai? Tới trễ mà còn không chịu báo cáo, ngươi đúng là quá đáng, không coi sư phụ để vào mắt hả. Được rồi, ta dường như trước giờ chưa hề gặp qua ngươi! Ngươi không phải là đệ tử của lớp ta! Nhất định là một đệ tử quý tộc muốn tán tỉnh em nữ sinh nào đó ở lớp chúng ta mà lò mò đến đây phải không. Các ngươi là thanh niên trai tráng làm sao lại dám làm ra một chuyện như vậy hả! Ngươi đi ra ngoài cho ta, muốn làm gì thì để sau khi xong lớp học mới được làm …." Lão bà nổ liên thanh không ngớt, còn lúc này ánh mắt cả lớp đều dồn hết lên người Đoạn Vân.

Đoạn Vân chặn họng ngay: "Thôi! Thôi đi! Ta sợ bà rồi, ta đi ra ngoài, ta đi ra ngoài còn không được sao? Đâu cần phải chửi vậy chứ? Một việc nhỏ như vậy mà làm ầm lên, nhất định là đã tới thời kỳ mãn kinh rồi!" Nghĩ vậy, Đoạn Vân đứng lên đi thẳng ra ngoài. Dù sao Đoạn Vân vốn không nghĩ sẽ học được cái gì từ lớp học này, đến trường chủ yếu là muốn trải nghiệm một chút tình cảnh của học sinh kiếp trước.

"Ngươi đứng lại đó cho ta, ngươi là người lớp nào vậy? Sao lại vô phép như vậy! Đứng lại!" Đoạn Vân đang muốn đi tới Đồ thư Quán, nhưng cái lão bà kia đúng là không buông tha hắn, quyết tâm xử lý hắn cho bằng được.

Đoạn Vân hết cách đành phải đứng lại, tình cảnh này làm Đoạn Vân rất xấu hổ. Đã đến đây rồi, người ta dù sao cũng là sư phụ, với lại là do mình có lỗi trước. Thua! Phải phục tùng thôi! Kiếp trước có học sinh nào phạm lỗi mà không phải đứng trước mặt sư phụ nghe giảng đạo đức đâu! "Sư phụ, xin chào! Ta là Đoạn Vân, là học sinh của lớp Ngài."

Nghe Đoạn Vân vừa xưng tên, cả lớp đột nhiên xôn xao! Nguyên trước đây phòng học rất im lặng thoáng cái đã ồn ào như cái chợ vỡ.

"Hắn nói hắn là Đoạn Vân?"

"Thật vậy chăng? Không phải giả mạo đó chứ!"

Đoạn Vân rất khó hiểu, không biết vì sao các học sinh đều đổ dồn về phía mình, ánh mắt nhìn mình sao mà kỳ quái, nhất là những nữ sinh. Cứ như là muốn ăn tươi nuốt sống mình, hơn nữa còn có vẻ nhảy chồm chồm lên như những con cọp cái tùy thời có thể vồ tới mà cắn xé.

Còn lão bà kia cũng giật nảy mình, nhìn Đoạn Vân từ trên xuống dưới một cách cẩn thận. Một hồi lâu sau mới mở miệng nói: " Ngươi đúng là Đoạn Vân hả, lại là đệ tử của lớp chúng ta? Được rồi, hơn một tháng trước, Ngài Hiệu trưởng đại nhân từng nói là ta sẽ có một tân đệ tử gia nhập lớp chúng ta, thật không ngờ lại là truyền kỳ Tế tự thanh danh chính thịnh."

Đứng trước ánh mắt của bao nhiêu người, Đoạn Vân rất không tự nhiên, đành phải làm bộ rất có phong độ cười ha ha nói: " Đúng, đúng là ta, đúng là ta, bất quá hai chữ truyền kỳ thật là không dám đương."

"Bất quá, cho dù ngươi có là truyền kỳ Tế tự, nhưng ngươi một tháng rồi không đi học! Đây là việc không thể tha thứ được. Nghỉ học!"

Lão bà thấy lớp mình bị Đoạn Vân làm cho rối loạn, nên cho dừng tiết học ở đây. Đồng học tràn lên vây lấy Đoạn Vân mà hỏi hết việc này đến việc khác. Có người hỏi cấp bậc Tế tự của Đoạn Vân rốt cuộc làm sao mà đạt tới cảnh giới như thế, có người hỏi hắn dùng Tế tự thuật gì để chữa khỏi cho Tra Lí Bệ Hạ, còn có người lại diễn tả lòng hâm mộ sùng bái Đoạn Vân, rồi còn đè Đoạn Vân ra lấy chữ ký nữa.

Bị vô số người vây quanh làm Đoạn Vân có cảm giác cơ hồ sắp nghẹt thở rồi. May mà lúc này, lão bà kia bỗng lên tiếng: " Tan học rồi còn ở đây làm gì? Giải tán hết cho ta! Đoạn Vân, ngươi theo ta ra đây!"

Nắm được cơ hội này, Đoạn Vân chạy nhanh còn hơn người máy, đi đến phía sau lão bà thở hổn hà hổn hển.

Cung cúc theo sau nữ sư phụ, Đoạn Vân cuối cùng đi tới một căn phòng cuối hành lang. Sau khi yêu cầu Đoạn Vân ngồi xuống, lão bà bắt đầu mở miệng nói chuyện: " Nghe nói ngươi là đệ tử của Phổ Hi Kim Đại sư, hắn … hắn gần nhất thế nào rồi?"

Nghe mấy lời này, cộng thêm nét ửng hồng trên mặt lão bà đó, một tên thông minh quỉ quyệt như Đoạn Vân dám khẳng định là lão đầu và lão bà này nhất định có tằng tịu gì đó. Bất quá tại sao trước giờ không nghe lão đầu nhắc tới nhỉ? Với vẻ mặt rất quái dị, hắn lộ vẻ bi thương: " Sư phụ một tháng trước bị …. bị thương."

"Cái gì? Hắn bị thương, bị thương nặng không, bây giờ thế nào rồi?" Lão bà hiển nhiên khá nóng ruột, trong ngữ khí lại mang theo một nỗi lo lắng vô biên.

Thấy vẻ mặt lão bà đó như vậy, Đoạn Vân càng khẳng định chắc chắn giữa bọn họ có quan hệ không tầm thường. Hắn cười cười, trả lời rất tưng tửng: " Cũng không có chuyện gì, nghe nói bị một người sát thủ tên là Bỉ Đặc chém một đao vào sau lưng, sau khi bị thương còn vượt cấp sử dụng đến thần cấp ma pháp làm tất cả ma lực đều suy kiệt."

"Cái gì? Sát thủ kiếm thánh Bỉ Đặc! Ma lực hắn hoàn toàn mất sạch!" Lão bà vô cùng kinh hoảng. Nghe Đoạn Vân nói xong, trực tiếp đứng bật dậy, hai tay nắm chặt lấy Đoạn Vân.

"Ối! Nhẹ chút! Đau!"

Lão bà lúc này mới nới tay ra. Lúc này Đoạn Vân lại hỏi: " Xin hỏi Ngài là gì của sư phụ ta…?"

Trên mặt lão bà ửng hồng lên một cách rõ ràng, người đã hơn năm mươi tuổi rồi mà giống như một Tiểu cô nương e e lệ lệ, ngượng ngùng nói: " Ta cũng không dấu, kỳ thật trước kia chúng ta là một đôi tình nhân."

Sau đó lão bà kể những câu chuyện về tình yêu của họ. Nguyên lai lão bà này tên là Mã Lệ Á, là một Tế tự. Bà và Phổ Hi Kim thật sự đã biết nhau từ khi mới hai mươi mấy tuổi, hơn nữa những năm đầu cảm tình của hai người rất đằm thắm. Nhưng vì họ một là Tế tự, một là Ma pháp sư, một cứu người một giết người, hai người thỉnh thoảng cãi nhau, hơn nữa ai cũng có quan điểm của riêng mình. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Về sau hai người lại cứ tranh qua cãi lại mà không ai phục ai, cứ thế dằng co mãi, quan hệ của hai người trở nên rất vi diệu. Sau đó ai cũng bướng bỉnh không chịu lùi nửa bước. Hơn nữa, vì còn yêu nhau tha thiết, nên cho tới bây giờ không ai lập gia đình cả.

Nghe Mã Lệ Á kể xong, Đoạn Vân hơi khinh bỉ nhân cách quái lạ của hai người, tựu vì một chút tranh cãi mà hi sinh hạnh phúc cả đời!

Đoạn Vân nghĩ ngợi một lát rồi nói: " Ngài cũng có thể đoán được mà, bị người ta phá vỡ hộ thuẫn rồi còn bị Kiếm thánh chém cho một kiếm, sau khi trúng kiếm, lại dám vượt cấp sử dụng thần cấp ma pháp. Ngài nói xem tình huống của Phổ sư phụ bây giờ là như thế nào? Ai nha! Rõ ràng yêu nhau đến thế lại chỉ vì một điểm nhỏ mà tranh cãi cả đời! Ai nha! Con người quả là một loại động vật phức tạp! Một người sống được bao nhiêu năm chứ? Ai!" Nói xong, Đoạn Vân lại còn làm bộ như một lão nhân kinh lịch như trong các vở bi kịch mà hắn xem, tang thương ngửa đầu lên trời than dài!

Mã Lệ Á nghe xong, trong lòng cực kỳ bối rối. Đi tới đi lui không ngừng, tay vung vẩy, vặn vẹo không ngừng.

Thấy hình dáng do dự của Mã Lệ Á, Đoạn Vân dấn tới: " Ai nha! Lúc đó ta thấy lão sư cả người trên dưới máu me tèm lem, mặt thì trắng bệch. Lúc ấy, ta thấy hắn nằm thẳng cẳng trên mặt đất, ánh mắt rất ôn nhu nhìn phía trời xa, trong mắt vẻ nhu tình hiện ra, ta cũng không hiểu là vì ai nữa?"

"Không cần nói nữa, ngay bây giờ, ngươi lập tức đưa ta đi gặp hắn. Ngươi nói đúng, vô luận ai đúng ai sai, chúng ta đúng là đều đã bướng bỉnh một cách ngu ngốc. Đoạn Vân mau mau dẫn đường! Ta phải gặp hắn!" Mã Lệ Á rốt cục bị Đoạn Vân nói đến mức gần vỡ cả động mạch tim.

( Đoạn Vân chửi tác giả: Độc Cô tiểu tử, ta khinh ngươi! Ngay cả lão đầu mà còn có tình người, ta là một soái tiểu tử vĩ đại như vậy mà lại không có. Muốn ta làm việc miễn phí cho ngươi hả? Đừng hòng!

Độc Cô Lãnh Giả: Tiểu tử, nhân phẩm ngươi quá kém!

Đoạn Vân tức giận ngút trời: Nhân phẩm ta kém, tiểu tử ngươi nhân phẩm tốt lắm hả? Nhân phẩm của ta cũng là do ngươi cấp mà!

Độc Cô Lãnh Giả: Thôi, thôi, sẽ có, sẽ có ngay, cái gì cũng phải dựa vào chính mình mới được! Cần có đề cử mới xong!

Đoạn Vân nhìn trời điên cuồng hét lên: Trời ơi, đất ơi, các vị thần ơi! Hãy dùng phiếu đề cử đè chết cái tên Độc Cô tiểu tử vô lương kia đi! )

(Workman: tôi dịch luôn cả đoạn này để các bạn thấy tên Độc Cô Lãnh Giả vui tính và khát phiếu bầu như thế nào.)

Bá Y Thiên Hạ - Chương #31


DMCA.com Protection Status
Chương 31/458