Chương 19: Ai tổn thương ai?


Khi người ta muốn tìm đến rượu để giải sầu thì sẽ rất dễ say. Tửu lượng của Liệt vốn rất tốt, nhưng tối hôm nay tâm trạng cậu ta dường như có chút bất thường. Trước mặt Liệt lúc này toàn là vỏ chai Icewine đã sớm rỗng không. Nhân viên pha chế đứng ở phía xa vẫn luôn dõi theo cậu ta rồi khẽ quay sang nhìn ông chủ. Mặc dù ông chủ cảm thấy rất hài lòng vì Liệt đã mang lại cho ông ta không ít doanh thu vì giá của mỗi chai Icewine đều rất cao, nhưng nhìn thấy Liệt cứ uống hết chai này tới chai khác như vậy khiến ông ta cũng có chút hốt hoảng. Vừa định tiến lên khuyên ngăn thì ông ta liền nhìn thấy một cô nàng õng ẹo tiến tới áp sát vào cậu ta.

Ở những nơi như thế này, việc xuất hiện những cô nàng tùy tiện và phóng đãng là chuyện rất bình thường. Mà cách tiêu tiền của Liệt lại cực kỳ hào phóng khiến vừa nhìn thoáng qua cũng biết cậu ta là công tử nhà giàu. Hơn nữa ngoại hình của cậu ta lại vô cùng ưu tú cho nên lọt vào "mắt xanh" của phụ nữ cũng là điều dễ hiểu.

"Tại sao lại uống rượu giải sầu một mình ở đây thế này? Mời em uống được không?" Cô nàng kia cũng cực kỳ nhiệt tình, lập tức nhào vào lòng Liệt, bám dính lấy cậu ta. Ánh sáng chập chờn từ ngọn đèn trong pub lan tỏa, bao trùm lấy nửa chiếc ghế sofa tạo thành những mảng sáng tối. Những ngón tay mảnh dẻ của cô ta cũng nhẹ nhàng mơn man trên ngực Liệt, đủ để cảm nhận được cơ ngực vạm vỡ dưới lớp áo sơ mi kia.

Ở những nơi như thế này, dù là đàn ông hay phụ nữ cũng đều rất thẳng thắn thể hiện ý định của mình chứ không lãng phí thời gian vô ích. Cho nên, cô nàng kia chủ động như vậy cũng là chuyện rất đỗi bình thường.

Liệt nhếch môi cười. Hiển nhiên cậu ta đã quá quen với những tình huống như thế này. Cầm một chai Icewine đưa cho cô ta, sau đó chính Liệt cũng cầm lấy một chai khác rồi hơi ngửa cổ ra sau, uống một ngụm lớn.

Cô nàng kia vẫn không ngừng làm loạn trên ngực Liệt, khẽ nở nụ cười vô cùng lả lơi, "Lần đầu tiên em nhìn thấy một người uống Icewine không cần tới ly đấy. Tửu lượng của anh cũng cao quá ha!"

Lúc này, sau khi uống xong một ngụm rượu lớn, đầu óc Liệt đã có chút choáng váng. Đột ngột nổi hứng, cậu ta nhìn cô nàng trong ngực mình, khẽ đưa tay ra nâng cằm cô ta lên…

"Cô tên là gì?"

"Nóng lòng muốn biết tên của em như thế sao?" Cô nàng kia lại tiếp tục nở nụ cười câu dẫn, "Em tên là Vi An, còn anh?"

Vi An vốn là một cái tên hết sức bình thường nhưng lúc này lại cực kỳ thu hút sự chú ý của Liệt. Dường như có chút không hiểu, cậu ta khẽ lên tiếng hỏi, "Tại sao lại là Vi An? Sao không tên là Vi Như?"

"Vi Như, cái tên này rất thú vị." Cô nàng kia cười khẽ rồi vòng tay ôm lấy cổ Liệt, "Như vậy đi, anh thích cái tên Vi Như thì hãy gọi em là Vi Như đi. Đêm nay, em sẽ là Vi Như của anh."

"Vi Như?" Liệt thực sự có chút thảng thốt. Thân thể mềm mại của cô nàng kia đang vùi trong ngực lại khiến cậu ta nhớ tới cảm giác lúc ôm Vi Như ở phòng đọc. Cậu ta chưa bao giờ ngờ rằng, cô lại có vẻ quyến rũ đầy nữ tính như vậy.

Phải chăng, kể từ hôm đó, Liệt đã không còn coi Vi Như là huynh đệ tốt của mình nữa rồi? Chết tiệt, mặc dù không muốn nhưng từ hôm đó trở đi, trong đầu Liệt vẫn không ngừng nghĩ tới cảnh tượng kia.

Như thể muốn trút giận, Liệt đặt mạnh chai rượu trong tay xuống bàn, sau đó cúi người xuống, hung hăng hôn lên môi của cô nàng đang quấn lấy mình. Nụ hôn của cậu ta cực kỳ thô lỗ, không có lấy một chút nhẹ nhàng. Bàn tay còn lại giành lấy chai rượu trong tay cô ta để sang một bên rồi kéo mạnh hai tay cô ta vòng qua cổ mình, khiến toàn bộ cơ thể cô ta đều dán chặt vào người cậu.

"Uhm…" Cô nàng kia cũng chẳng hề tỏ ra sợ hãi mà ngược lại còn cực kỳ hưng phấn, phối hợp với Liệt một cách hoàn hảo. Vẻ mặt tràn ngập xuân tình, cô ta chắc mẩm đã câu dẫn Liệt một cách hoàn hảo.

Bàn tay Liệt luồn vào trong váy cô ta một cách hết sức thuần thục rồi dọc theo hai chân cô ta di chuyển lên phía trên, động tác vô cùng bá đạo và lỗ mãng, giống như đang muốn trút giận vào một thứ gì đó vậy.

Cô nàng kia cũng là kẻ lão luyện tình trường. Những động tác của Liệt khiến cô ta liên tục thở dốc, dáng vẻ cũng tràn ngập vẻ mị hoặc rồi khẽ lên tiếng làm nũng, "Anh thật là hư quá đi! Chúng ta có thể ra ngoài được không?"

Vừa nghe xong câu đó, Liệt lập tức đẩy cô nàng bạch tuộc ra, khoé môi khẽ cong lên thành nụ cười hết sức lạnh lùng, "Cô, thật khiến người ta có cảm giác chán ghét!"

"Cái… Cái gì?" Cô nàng kia sững sờ đến ngây người, còn ngỡ là mình nghe nhầm.

Liệt ghé sát vào cô ta, trên khuôn mặt anh tuấn đã tràn ngập vẻ chán ghét cùng một chút khó hiểu. Khẽ đưa tay xoay khuôn mặt cô ta lại rồi lại làm ra vẻ như đang nghiên cứu một vấn đề gì đó, Liệt chậm rãi lên tiếng, "Thật là kỳ lạ! Cũng là phụ nữ, sao môi của cô lúc hôn lại chẳng có chút thoải mái nào vậy?"

"Anh thật là quá đáng!" Cô nàng kia tức giận đứng bật dậy, "Anh không có chút hứng thú nào với tôi thì cứ nói thẳng, có nhất thiết phải bày ra bộ dạng thế này không? Đồ thần kinh!" Nói xong cô ta liền đùng đùng bỏ ra ngoài.

Liệt cũng chẳng mất công đuổi theo xoa dịu cô ta làm gì, mà chỉ lười biếng cầm lấy chai rượu, uống một ngụm, trong đầu lại nghĩ tới khoé miệng nhỏ nhắn của Vi Như. Làn môi của cô ấy thật mềm mại, thậm chí còn khẽ run rẩy như đang sợ hãi điều gì đó. Có phải cô sợ bị tổn thương hay không? Khẽ nở nụ cười khổ, dục vọng quen thuộc dưới hạ thân Liệt lại bắt đầu trỗi dậy.

Không hiểu tại sao, Liệt có cảm giác Vi Như đang ở trước mặt khiến cổ họng cậu ta có chút khô rát. Dường như Liệt có thể nhìn thấy dáng vẻ hết sức hồn nhiên của Vi Như đang chu cái miệng nhỏ xinh xắn về phía mình. Đôi môi ấy giống như thạch hoa quả vậy, mềm mại, ngọt ngào thậm chí có chút thơm mát.

Liệt ngửa cổ tu một ngụm rượu lớn rồi đặt mạnh chai xuống bàn nghe "cạch" một tiếng. Đưa tay lấy di động ra, cậu ta bấm một dãy số quen thuộc. Không lâu sau, đầu bên kia đã có người bắt máy.

"Louis Liệt, rốt cuộc là anh muốn gì? Đã khuya lắm rồi đấy." Là giọng của Vi Như có pha chút giận dỗi.

Chết tiệt, cô ấy vẫn còn tức giận!

"Vi Như, tôi muốn gặp cô. Cô ra ngoài chút đi!" Liệt nói như ra lệnh vào điện thoại.

"Anh bị thần kinh không vậy? Khoan đã, anh đang uống rượu phải không?" Vi Như có thể cảm thấy hơi rượu trong giọng nói của Liệt.

"Cô hãy lập tức xuống tầng đi. Tôi lái xe tới đón cô bây giờ. Tôi muốn gặp cô!" Liệt không trả lời câu hỏi của Vi Như, thái độ cứng rắn cùng lời nói dứt khoát lại được lặp lại.

"Rốt cuộc anh đang ở đâu vậy? Đã uống say như vậy còn lái xe cái gì nữa?" Vi Như có chút bực mình.

Lần này Liệt không trả lời, lập tức ngắt điện thoại. Cậu ta lảo đảo đứng dậy, cầm áo khoác vắt lên vai, hướng phía cửa bước tới.

Cảnh tượng xa hoa trụy lạc phía dưới hiện ra trước mắt. Liệt không thấy rõ đường lắm, chỉ cảm thấy rất nhiều người cứ thế đi qua đi lại trước mặt. Cậu ta có chút bực bội liền đẩy đám người đó ra. Mặc dù Liệt đã uống rượu say nhưng dáng vẻ anh tuấn vẫn không hề giảm sút. Rất nhiều cô nàng trong pub đều quay sang nhìn cậu ta, cho đến…

Sáu bảy gã thân hình vạm vỡ đứng chặn trước mặt Liệt, không hề nhúc nhích dù chỉ một chút.

Ngước đôi mắt có chút lờ đờ vì rượu lên, Liệt mượn chút ánh sáng le lói trong pub để nhìn rõ hơn. Mấy tên đang đứng trước mặt cậu cực kỳ đô con, vẻ mặt cũng rất dữ tợn, rõ ràng là muốn gây sự với cậu ta.

"Tránh ra!" Liệt nghĩ tới việc phải đi đón Vi Như nên không buồn nói nhiều với đám người này làm gì.

"Mày chính là Louis Liệt?" Mấy tên vai u thịt bắp đó cũng không chút nể nang, một tên trong số đó bước lên trước, đưa tay túm lấy cổ áo Liệt, trên cánh tay hắn xăm trổ toàn những hình thù kỳ dị. "Mày là người đã đánh Harry? Món nợ này liệu có phải tính sổ không đây?"

Tới lúc này Liệt mới chợt hiểu ra, nhưng cậu ta cũng không hề tỏ ra sợ hãi chút nào mà chỉ nhíu lông mày rồi hờ hững lên tiếng, "Buông tay ra!"

"Tên tiểu tử này, không ngờ mày cũng có chút cốt khí nhỉ? Chúng tao không buông tay thì mày định làm gì? Định đánh lại chắc? Tao muốn xem xem hôm nay làm thế nào mà mày có thể đánh lại được bảy người bọn tao."

Tên xăm mình buông tay khỏi cổ áo Liệt, cất tiếng cười đầy mỉa mai. Trong mắt hắn, Liệt bây giờ chỉ như một con ma men không hơn không kém. Nhìn dáng vẻ của Liệt thì xem ra chẳng biết đánh đấm là gì, không hiểu sao anh em của hắn lại bị tiểu tử này đánh cho không còn ra người ngợm gì nữa.

Liệt đứng không được vững cho lắm, thân hình hơi lảo đảo còn va phải ai đó rồi có một giọng phụ nữ hét chói tai vang lên. Vốn là đang mải thác loạn quên cả trời đất, nhưng đám người trong pub khi chứng kiến cảnh này cũng biết là không ổn chút nào, nhất thời đều đứng tránh xa. Ông chủ thấy thế cũng lập tức bước tới nhưng chưa kịp mở miệng đã bị tên hình xăm chỉ tay đầy dọa nạt.

"Tốt nhất là ông nên giả vờ "câm điếc" mà đứng yên một bên đi. Chúng tôi chỉ tìm hắn hỏi tội mà thôi. Nếu không muốn cái quán này bị đập cho tan tành thì tốt nhất đứng yên một chỗ, coi như không nhìn thấy gì. Nếu không, đừng trách chúng tôi không khách khí!"

***

Ông chủ pub nghe xong liền lập tức phát hoả. Dù sao đây cũng là địa bàn làm ăn của ông ta, hơn nữa Liệt còn là khách quen. Tuy không biết rõ thân phận nhưng thông qua dáng vẻ cùng cử chỉ của Liệt, không khó nhận ra cậu ta là người có thân phận cao quý. Do đó, mở miệng ngăn cản vụ ẩu đả cũng là vì muốn duy trì việc làm ăn của mình. Nghĩ vậy, ông ta liền quay sang tên côn đồ đang khoa tay múa chân kia...

"Tôi cảnh cáo các anh, đây là nơi làm ăn buôn bán, các anh…"

"Rầm…"

Lời của ông chủ còn chưa nói hết, tên xăm mình vừa mở miệng cảnh cáo liền trực tiếp đưa tay ra kéo ông ta lại rồi hung hăng ném đi. Cả người của ông chủ bị lăng đi khá xa rồi rơi xuống, nhìn dáng vẻ đau đớn của ông ta có thể thấy lực tay của hắn lớn tới mức nào.

"Ông cho rằng tôi đang nói đùa hay sao? Còn làm chậm trễ chuyện của chúng tôi thì sẽ có chuyện hay để xem đấy." Tên có hình xăm hung dữ nhìn ông chủ quát lớn còn nhân viên trong quán bar vội vàng chạy tới đỡ ông chủ đứng dậy.

Lúc này, Liệt lại nhếch môi cười lạnh một tiếng, đôi mắt khẽ nheo lại, ánh mắt sắc bén nhìn xuyên qua mấy tên lưu manh trước mặt. Với dáng vẻ nửa say nửa tỉnh, tiếng nói của Liệt lộ rõ vẻ lười biếng cùng mỉa mai, "Thì ra là cái tên Harry tài hèn sức mọn đó. Hắn đâu? Định làm con rùa rụt cổ sao?"

"Tên tiểu tử thối này, mày sắp chết tới nơi rồi mà còn ở đây phách lối?" Tên hình xăm cảm thấy có chút nực cười. Dùng ánh mắt dò xét nhìn dáng vẻ liêu xiêu, lảo đảo của người thanh niên trẻ tuổi đang đứng trước mặt, hắn có thể đoán được cậu ta là một gã công tử nhà giàu, là một playboy chính hiệu. Sau đó hắn ta quay sang phía mấy gã còn lại lên tiếng, "Các anh em, thế nào, mọi người cược tên tiểu tử thối này có thể trụ được bao nhiêu quyền đây?"

"Ha ha…" Mấy tên khác đều cười một cách khoái trá đầy vẻ châm biếm.

Ánh đèn trong pub vẫn không ngừng lóe lên, những người khách nơi đây gần như đã bị dọa tới mức tái xanh mặt mày. Cái sàn nhảy lớn như vậy giờ cũng chỉ còn lại Liệt với mấy tên lưu manh kia đang đối đầu với nhau. Tất nhiên, tình hình của Liệt không được ổn lắm. Ánh mắt của cậu ta vì men rượu mà đã trở nên lờ đờ, động tác cũng không còn được linh hoạt như trước.

Tên hình xăm lại cười lạnh một tiếng, "Đem tên tiểu tử này vào trong xe!"

Hai tên phía sau lưng hắn liền tiến lên, một phải một trái nhẹ nhàng khống chế cánh tay của Liệt. Một tên trong đó cười hỉ hả, "Lão đại, xem ra ngày hôm đó, chẳng qua Harry sợ mất hình tượng nên không có ra tay mà thôi. Tên này căn bản giống như cái gối thêu hoa mà thôi."

Tên hình xăm bước lên phía trước, vươn tay ra bóp chặt khuôn mặt của Liệt. Mượn ánh sáng chập chờn từ các ngọn đèn phát ra mà tỉ mỉ đánh giá tướng mạo của Liệt, không khỏi khua môi múa mép.

"Tên tiểu tử này lớn lên đúng là cũng có chút diện mạo. Nhưng so với vẻ tuấn tú của đàn ông thì hắn còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ. Tao cũng không đành lòng đánh vào khuôn mặt này của mày." Nói xong, ngón tay hạ lưu của hắn cứ cọ tới cọ lui trên khuôn mặt của Liệt, giống như sự tham luyến đối với phụ nữ vậy.

"Tiểu tử, mày hãy lập tức nói lời xin lỗi. Nếu không tao đánh mày cũng không nỡ. Không ngờ mày lại xinh đẹp như thế này."

Nói tới đây, hắn ta ghé sát vào gương mặt của Liệt, cười cười. "Ai nói cứ nhất thiết đàn ông phải có hứng thú với phụ nữ chứ? Gương mặt này, nếu khiến phụ nữ động lòng một thì đàn ông cũng động lòng mười."

Ý tứ trong lời nói của hắn ta hết sức rõ ràng, ngôn từ cũng cực kỳ hạ lưu.

Những tên khác cũng lập tức quay sang nhìn khuôn mặt của Liệt, trong đầu cũng nổi lên những ý nghĩ vô cùng dâm đãng.

Đầu óc của Liệt vốn cảm thấy choáng váng, hai cánh tay còn bị một phải một trái kéo đi. Hơn nữa còn bị bàn tay của đàn ông cứ thế mà ra sức mơn trớn trên khuôn mặt nhưng cậu ta vẫn không hề tức giận. Ngược lại, chỉ khẽ nhướng đôi mắt lên, nhìn bọn côn đồ trước mặt qua màn sương mờ ảo đang bao phủ trước mặt, trên môi còn nở nụ cười đầy mỉa mai...

"Mày có giỏi thì đánh vỡ mặt tao đi. Còn nữa, lần cuối cùng cảnh cáo chúng mày, thả tao ra!"

"Ha..." Tên hình xăm nghe xong liền cười lớn. "Nhìn thế nào cũng không thấy tên tiểu tử này lại có cốt khí đến như vậy, mày còn cho rằng…"

"Bụp... Bụp..." Lời của tên hình xăm kia còn chưa nói hết, tận dụng lợi thế của ánh sáng nhấp nháy trên sàn nhảy, chỉ nghe thấy thanh âm của hai vật nặng đập mạnh xuống đất. Còn chưa kịp nhìn ra có chuyện gì, tên xăm mình chỉ cảm thấy cánh tay truyền tới một hồi đau nhức, rồi sau đó cả người hắn bay khỏi sàn nhảy.

Trong thời gian ngắn ngủi, tình hình đã hoàn toàn thay đổi khiến mấy tên lưu manh kia không kịp chuẩn bị gì cả. Trong khi tên hình xăm kia còn đang dương dương tự đắc thì Liệt liền lợi dụng thời cơ "tả xung hữu đột" gọn gàng ra đòn khiến hắn ta ngã lăn xuống đất. Ngay sau đó còn tung ra một đấm nhằm thẳng vào khuôn mặt của gã hình xăm kia.

Cảnh tượng này, mấy tên lưu manh khác chứng kiến rõ ràng nhưng lại không kịp ra tay để ngăn cản.

Liệt lảo đảo đứng nguyên một chỗ. Sau đó nhặt chiếc áo khoác bị rơi lên, phủi phủi, ánh mắt mỉa mai nhìn tên hình xăm đang nằm sóng xoài trên mặt đất. "Thì ra Harry đã tìm tới chúng mày."

Những người say rượu đều có một điểm chung đó chính là lực bộc phát rất mạnh. Nhưng lại gặp phải một vấn đề trở ngại đó là lực bền bỉ lại không được tốt. Nhất là lại đánh người sau khi uống vài chai rượu, tự nhiên khả năng tấn công sẽ kém đi vài phần.

Sau khi nghe Liệt nói xong, những tên còn lại định xông lên vây lấy cậu ta thì tên hình xăm phẫn hộ gào lớn, "Hãy để tao xử lý tên tiểu tử này trước tiên!"

Dường như hắn cũng nắm được điểm yếu của người say rượu, chậm rãi đứng dậy, khẽ vuốt khuôn mặt mình liền thấy khóe miệng chảy máu, cười lạnh. "Tiểu tử thối này, không ngờ khí lực của mày vẫn còn lớn như thế. Được, hôm nay tao sẽ tiếp mày, tao xem mày còn duy trì được tới bao giờ?" Nói xong hắn liền gầm rống lên, nhằm thẳng phía Liệt mà ra đòn.

Dù sao Liệt vẫn là người say, nhìn thấy quả đấm đang nhằm thẳng vào mặt mình cũng có chút hốt hoảng. Men rượu đã làm cho cậu ta mất đi sự nhanh nhẹn cùng cảnh giác thường ngày. Cuối cùng, tránh không kịp, bản thân lĩnh trọn quả đấm của tên kia, cả người không trụ được nữa liền ngã vật xuống đất.

Ngay sau đó tên hình xăm kia lao nhanh về phía trước, vươn tay ra kéo Liệt đứng lên, lại định tung ra một cú đấm mạnh như lúc trước, hung hăng nhằm thẳng vào mặt Liệt một lần nữa. Nhưng Liệt thì vẫn đang ngà ngà say, tay chân vung loạn xạ, chẳng may thế nào lại đỡ được quả đấm của hắn. Ngay sau đó muốn ra tay phản kích, nhưng lại vì say rượu mà bị đối phương chớp mất thời cơ. Ngay lập tức, tên hình xăm đó đem cả người Liệt quật xuống ngay tại chỗ.

"Ha ha, tên tiểu tử này cũng chẳng có gì lợi hại. Không hiểu sao Harry lại bị đánh ra nông nỗi ấy." Mấy tên lưu manh đều cười ha hả, hai tên bị đánh ngã tơi tả lúc ban đầu cũng gia nhập đội ngũ mỉa mai. "Xem ra, chỉ cần một người trong chúng ta là có thể đánh cho nó mất đường về quê mẹ luôn."

Tên hình xăm nhìn chằm chằm vào Liệt đang nằm bất động trên mặt đất, tay chống nạnh cười hỉ hả. "Tiểu tử thối, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Nhìn dáng vẻ của mày thì đâu có biết đánh nhau là gì. Như vậy đi, nếu mày dập đầu cầu xin tha thứ thì bọn tao sẽ bỏ qua cho."

Mấy phút sau Liệt mới lảo đảo đứng dậy, dùng sức lắc đầu cho tỉnh táo. Chỗ khớp xương cánh tay cậu ta cũng đã bị tổn thương, còn cánh tay thì bắt đầu nhức nhối. Liệt ngẩng đầu nhìn bọn chúng, giọng nói vẫn tràn ngập ý mỉa mai như cũ. Khẽ cười lạnh, Liệt lại nhếch môi lạnh lùng...

"Các người cũng chỉ đánh được tới mức này thôi sao? Nhìn trông cũng trâu bò lắm, mà ngay cả một con kiến bóp cũng không chết là sao?"

"Cái gì?" Vẻ mặt của mấy tên lưu manh lập tức xám lại. Tên hình xăm lại càng giận tới phát điên, bước nhanh lên trước, một tay kéo lấy cổ áo Liệt đem cả người cậu ta kéo lên, tay kia vung quả đấm về phía khuôn mặt tuấn tú của Liệt.

"Tiểu tử thối này, mày quả thực muốn chết hả?"

Quả đấm của tên xăm mình nhằm thẳng vào gương mặt tuấn tú của Liệt. Nhìn nắm đấm bay tới, theo bản năng Liệt lập tức nghiêng đầu. Mặc dù đang say rượu nên phản ứng kém đi rất nhiều nhưng so với người bình thường thì cậu ta vẫn còn rất nhanh nhẹn. Ngay sau đó, một bàn tay Liệt chặn nắm đấm của hắn lại, bàn tay kia khéo léo túm lấy thắt lưng của tên xăm mình, dùng sức nâng cả người hắn lên, rồi ném mạnh về phía trước chỉ trong nháy mắt.

Chỉ nghe "rầm…" một tiếng, tên hình xăm kia té nhào ra đất, xem chừng lần ngã này cũng không hề nhẹ chút nào. Tuy thân hình Liệt không cao lớn thô kệch như bọn chúng nhưng phản xạ của cậu ta lại cực kỳ linh hoạt. Bị nâng lên rồi bị ném đi như vậy đương nhiên tên xăm mình kia cũng bị bầm dập không ít, mặt hắn đập xuống đất, máu tươi trào ra từ khoé miệng, còn có cả cái răng gẫy...

Liệt vẫn đứng tại chỗ, thân hình hơi lắc lư nở nụ cười khoái trá, ánh mắt sâu thẳm loé lên đầy dữ tợn...

"Trước giờ tao ghét nhất bị kẻ khác chạm vào mặt mình. Cho nên tốt nhất hôm nay mày nên phá huỷ mặt tao đi, nếu không tao sẽ làm vậy với mày."

Gã xăm mình kia nhịn đau đứng dậy, vung tay lên...

"Tất cả xông lên cho tao!"

Ngoại trừ tên hình xăm, sáu tên còn lại bắt đầu xông lên phía trước, nhanh chóng vây lấy Liệt khiến cậu ta bị vây kín bởi mấy tên lưu manh.

Ánh sáng nhấp nháy trên sàn nhảy lúc này như phản chiếu ánh mắt đã rực lên tựa dã thú của Liệt.

"Lên!" Mấy tên lưu manh cùng đồng loạt vung tay.

Ngay lập tức, Liệt hơi cúi người tránh đi đòn tấn công của hai tên rồi xoay người một cái, tiện đà nhấc chân lên, tung một cước vào tên đang định tấn công cậu ta từ phía sau. Sau đó, Liệt lại bám vào vai của một tên vừa xông lên, mượn hắn làm điểm tựa, cả người bay lên trên không, tung một cước thật mạnh vào ngay đầu của một tên khác.

Những tiếng va chạm loảng xoảng không ngừng vang lên. Liệt lại xoay cổ tay, túm lấy vai của tên côn đồ mà cậu ta vừa mượn làm điểm tựa rồi lẳng hắn bay ra xa. Tên đó còn chưa kịp định thần đã bị ném bay ra ngoài, thân hình kềnh càng va phải quầy bar, rơi xuống như một bao cát nhàu nhĩ. Mấy ly rượu treo phía trên quầy cũng bởi bị va chạm mạnh mà rơi xuống đất vỡ tan tành.

Tuy những tên này là lưu manh chuyên nghiệp nhưng dù sao Liệt cũng đã học võ từ nhỏ. Cậu ta chẳng những có thể dùng sức mình để ra đòn mà còn có thể sử dụng một số tiểu xảo khiến đối phương không kịp trở tay. Cứ như vậy, mấy tên lưu manh kia đều bị Liệt đánh cho tan tác, nằm la liệt trên đất, kêu gào thảm thiết. Những cú đòn của Liệt bình thường vốn đã rất mạnh, nay lại có thêm chút men rượu nên lực càng tăng gấp mấy lần.

Lúc Liệt vừa giải quyết xong mấy tên lưu manh bên này thì từ phía sau một chiếc ghế đột ngột giáng thẳng về phía lưng cậu ta. Ghế trong pub quanh quầy bar đều là loại ghế chân cao, được làm từ thép nguyên chất nên xem ra lần này Liệt bị đánh cũng không nhẹ. Không ngờ lại bị đánh lén từ phía sau, lại đã ngấm hơi men nên Liệt khó mà chống đỡ nổi một đòn như vậy, cậu ta kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã sụp xuống.

Kẻ đánh lén chính là tên xăm mình kia. Hắn ném chiếc ghế trong tay sang một bên, bước lên túm lấy Liệt vẫn còn đang chệnh choạng đứng dậy, thẳng tay đấm một quyền vào mặt cậu ta...

"Mày đánh đấm có vẻ khá nhỉ? Thể để hôm nay, tao sẽ cho mày nếm thử cảm giác bị đánh là như thế nào!" Vừa nói hắn vừa vung tay đấm vào mặt và người Liệt khiến khoé môi cậu ta cũng bắt đầu rỉ máu...

***

Dưới sân ký túc xá, Vi Như cứ đi đi lại lại không ngừng. Đêm đã về khuya, cô liền nhìn đồng hồ đeo tay, tại sao thời gian lại trôi chậm như vậy?

Vi Như liền cầm điện thoại di động lên, bấm một dãy số dài quen thuộc nhưng mãi cũng không có ai bắt máy. Trong thâm tâm cô bắt đầu nổi lên sự bất an cùng lo lắng khi nghĩ đến âm thanh huyên náo khi nghe qua điện thoại của Liệt cùng giọng điệu say khướt của cậu ta. Không phải là đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Đang mải nghĩ ngợi, bỗng có mấy nữ sinh trở về muộn đang bước vào con đường nhỏ bên dưới ký túc. Xem ra các cô bạn này đang bàn luận chuyện gì rất rôm rả, cũng không để ý tới Vi Như đang lo lắng mà đi tới đi lui.

"Mình nghe nói Harry đã tới tìm đầu gấu đấy."

"Mình cũng có nghe nói. Không biết lần này Liệt sẽ như thế nào đây? Chúng ta có nên báo cảnh sát hay không?" Nguồn: http://truyenyy.com

"Ngốc ạ, cậu có tận mắt chứng kiến không? Ngộ nhỡ Liệt chỉ là tới pub uống rượu giải sầu thôi thì sao? Tới lúc cậu gọi cảnh sát tới đó thì chuyện gì sẽ xảy ra đây?"

"Nhưng mình rất lo lắng cho Liệt."

"Ai mà không lo lắng chứ. Nhưng mình đoán Liệt tới pub chỉ là muốn giải khuây một chút thôi. Mà làm sao Harry lại quen với côn đồ được chứ?"

"Haiz, chuyện này không nói trước được. Hôm đó thực sự Harry bị Liệt đánh cho vô cùng thảm hại. Nhưng mình nghe nói, trong thời gian anh ta đi luyện nhu đạo cũng biết một số đầu gấu. Thật sự mình rất lo."

"Nói đi nói lại thì mọi chuyện cũng đều do cái cô Vi Như kia hết. Nếu không phải vì cô ta thì sao Liệt lại tìm đánh Harry chứ? Anh ấy đâu có thù oán gì với Harry đâu."

"Đúng vậy. Cái cô Vi Như kia thật là đáng ghét. Thật sự không biết cô ta tốt ở điểm nào mà khiến cho Liệt có thể vì cô ta mà đánh nhau như vậy."

Sau khi mấy cô bạn học đã đi vào phòng ngủ một lúc lâu, ở bên ngoài, khuôn mặt Vi Như đã sớm trắng bệch ra từ bao giờ. Nghĩ tới những câu Liệt nói hôm đó, lại nghĩ tới giọng điệu say khướt của cậu ta trong điện thoại, tâm tư Vi Như thực sự bị chấn động. Phải tới pub thôi. Đúng rồi, tại sao cô lại không nghĩ ra điều này chứ?

Không lãng phí thời gian hơn nữa, Vi Như liều mạng chạy vội ra phía cổng trường…

***

Bên trong pub, khung cảnh cực kỳ hỗn loạn.

Bảy tên lưu manh đều đứng thành hình vòng tròn, hiển nhiên Liệt đang ở thế hạ phong. Dù sao cậu ta đã uống tới say mèm, cho dù sức lực có lớn tới mức nào đi chăng nữa thì phản ứng cùng sức lực cũng không thể nhanh nhẹn và chuẩn xác như lúc bình thường còn tỉnh táo được. Một đánh bảy, cho dù không say rượu thì cậu ta cũng khó mà lạc quan vào lúc này được.

Khi Vi Như tìm được đúng pub thì liền lập tức xông vào. Đập vào mắt cô là cảnh mấy tên lưu manh đang hung hăng ném Liệt ra khỏi sàn nhảy. Cả người cậu ta đập mạnh vào hàng ghế rồi rớt xuống đất nhưng Liệt vẫn cố gượng dậy mặc dù cả người đã liêu xiêu.

"Liệt…" Vi Như bị hù dọa tới mức trái tim suýt nữa bay ra ngoài. Ngay sau đó là cảm giác tột cùng đau xót dâng khắp toàn thân. Cô không hề nghĩ ngợi, thậm chí cũng không thèm quan tâm tới ánh mắt hoảng sợ của những người xung quanh, lập tức chạy tới chỗ Liệt.

Đến trước mặt cậu ta, Vi Như mới nhìn thấy khóe miệng cùng cánh tay Liệt đã chảy rất nhiều máu.

Liệt có chút hốt hoảng khi nhìn thấy khuôn mặt hết sức quen thuộc. Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Vi Như, bàn tay mềm mại đang khẽ vuốt ve trên khuôn mặt cậu ta khiến men say trong mắt Liệt dường như cũng vơi đi phân nửa…

"Vi Như…" Sao cô ấy lại tới đây chứ?

Mà mấy tên lưu manh kia cũng đang nhìn Vi Như với ánh mắt ngỡ ngàng. Tên hình xăm cũng bị thương không ít, hắn khẽ quệt vết máu ở khoé miệng, cười lạnh, "Lại một cô bé nữa. Dáng người khá đẹp, cũng không đến nỗi tệ lắm."

Những tên lưu manh khác cũng cất tiếng cười phụ hoạ nhưng vì những vết thương trên người đang không ngừng đau nhức nên chúng cũng không dám cười to.

"Các người là ai? Tại sao lại đánh người giữa nơi công cộng thế này? Những người có mặt ở đây sẽ trở thành nhân chứng chứng minh cho hành vi độc ác của mấy người. Tôi sẽ tố cáo các người tội cố ý đánh người gây thương tích!"

"Vi Như…" Liệt có thể cảm nhận được ánh mắt gian tà của tên lưu manh kia nhìn Vi Như, lập tức kéo mạnh cô sang một bên, "Cô đi khỏi đây ngay!"

"Không…" Vi Như đau lòng nhìn Liệt, lại nhìn tới những vết thương trên người cậu ta, giận dữ nói như hét, "Anh không có việc gì hay sao mà tới đây uống rượu?"

Liệt bị tiếng hét lớn của Vi Như làm cho tỉnh táo phần nào. Khẽ nheo mắt nhìn cô, cậu ta đúng là đang lâm vào tình trạng dở khóc dở cười mà.

Mấy tên lưu manh kia đều quay sang nhìn chằm chằm Vi Như, tên hình xăm còn tiến lên, vươn tay kéo cô về phía mình. Bàn tay thô lỗ của hắn còn bắt đầu vuốt ve khuôn mặt cô…

"Ha ha, tự nhiên lại có "của lạ" dẫn xác tới. Tiểu tử thối, là bạn gái của mày hả?" Tên hình xăm nhìn về phía Liệt, toét miệng cười lớn nhưng vì vết thương trên mặt vẫn còn đau nên gương mặt hắn khẽ nhăn lại, "Tối nay, dù nam hay nữ thì "bổn thiếu gia" cũng sẽ xơi tuốt. Tiểu tử thối, đã từng hầu hạ đàn ông chưa? Đêm nay, hãy cùng con bé này hầu hạ tao cho tốt vào."

Giọng điệu của hắn làm Vi Như cảm thấy cực kỳ tức giận. Hơn nữa, giọng nói của hắn còn hàm chứa ý mỉa mai Liệt. Không nghĩ ngợi nhiều, Vi Như lập tức tung chân lên đá một cú thật mạnh vào giữa đũng quần của tên xăm mình kia. Không ngờ Vi Như lại phản kháng dữ dội như vậy, mà cú đòn của cô lại vô cùng "hiểm ác" nên hắn ta đau đớn quỳ rạp xuống đất, mồ hôi cũng rịn khắp trán.

"Ông nghĩ có thể dễ dàng xơi cả hai chúng tôi sao? Hãy thử soi cái khuôn mặt mình trong gương xem nó ra cái hình dạng gì? Lại còn cố ý đánh Liệt nữa!" Dáng vẻ hùng hổ của Vi Như lúc này đúng kiểu "ngựa non háu đá" hay "điếc không sợ súng." Cô còn hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

Tên hình xăm vừa đau vừa tức đến mức muốn giết người ngay lập tức. Hắn giận dữ gầm lên, "Bắt con ranh lắm mồm này lại cho tao, cả tên tiểu tử thối kia nữa, nhốt hết vào trong xe."

Một tên lực lưỡng trong số đó không nói năng gì, liền hướng phía Vi Như giơ tay ra giống như chim ưng bắt con gà con, túm lấy cô giữ chặt. Vi Như lớn tiếng hét to, cả tay lẫn chân đều không ngừng quẫy đạp loạn xạ. Đáng tiếc cô cũng chỉ là phận nữ nhi "liễu yếu đào tơ" nên sức lực mà cô vung ra so với tên lực lưỡng kia cũng không thấm vào đâu.

"Buông cô ấy ra!" Lúc này, giọng nói lạnh lùng, đanh thép của Liệt vang lên. Cậu ta lại gượng đứng lên một lần nữa, khuôn mặt đã tràn ngập vẻ âm lãnh.

Tên hình xăm kia cũng phải vất vả lắm mới "hoàn hồn" sau pha đau đớn lúc nãy, hung dữ nhìn chằm chằm vào Liệt. "Mày lại muốn chứng tỏ bản lĩnh à? Ngay cả sức lực bảo vệ bản thân còn không có, còn muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?"

"Tao nói lại một lần nữa, buông cô ấy ra!" Liệt bước từng bước về phía trước, thuận tay nhặt chiếc túi xách của Vi Như rơi ở dưới đất lên, cầm trên tay rồi đem quấn quanh mu bàn tay của mình. Vào lúc này, đôi mắt cậu ta đã khôi phục lại sự tỉnh táo, ánh mắt tựa như thanh đao sắc bén quét qua thân thể của mấy tên lực lưỡng kia. Hơi thở của Liệt dường như cũng toát ra sự giận dữ, ngón tay khẽ duỗi ra, lau lau khóe miệng đang chảy máu.

Tên lực lưỡng đang áp giải Vi Như ở cách Liệt không xa. Hắn dễ dàng nhận ra ánh mắt cùng vẻ mặt của Liệt đã thay đổi. So với dáng vẻ hùng hổ vừa rồi thì giờ đây hắn có chút sợ hãi. Lúc này, hắn nhìn rõ ánh mắt của Liệt đang đằng đằng sát khí.

Vô thức, hắn khẽ lùi về sau một bước, bàn tay vẫn gắt gao giữ lấy Vi Như.

Tên hình xăm cũng đứng dậy, nhìn Liệt chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống. "Tiểu tử thối, tao muốn xem xem mày làm thế nào để giành lại cô ta từ tay chúng tao? Nếu mày không có bản lĩnh đó, đừng trách chúng tao vô tình."

Liệt lạnh lùng cười một tiếng, trước đó đúng là cậu ta say không biết gì nhưng bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. Vừa rồi, sau khi lăn qua lăn lại một hồi, áo sơ mi trên người cậu ta đã sớm bị máu cùng mồ hôi làm ướt. Vào giờ khắc này, ánh mắt của Liệt như ma quỷ, bước nhanh về phía trước. Ngay sau đó, cậu ta liền dùng túi xách của Vi Như như một thứ vũ khí, hướng phía tên lực lưỡng đang kéo lấy Vi Như vung mạnh tay một phát, tránh phía khuôn mặt của Vi Như, chính xác đập vào mặt của tên lực lưỡng kia.

Tên lực lưỡng đó không ngờ Liệt lại ra tay mạnh như vậy, cất tiếng kêu la thảm thiết rồi liền buông tay ra. Vi Như chỉ cảm thấy như có một lực rất mạnh kéo phăng cơ thể mình đi, liêu xiêu ngã vào đúng ngực của Liệt. Rồi sau đó, vòng eo nhỏ nhắn của cô bị Liệt ôm ấy nhưng lập tức bị đẩy ra xa…

"Đứng yên ở đó đợi tôi, không được phép lộn xộn nữa!" Sau khi ra lệnh với Vi Như, Liệt bắt đầu hướng về đám người kia mà phản công. Giờ đây, chiếc túi xách của Vi Như trong tay cậu ta trở thành thứ vũ khí đắc lực nhất. Hơn nữa, túi xách của cô có khoá kim loại nên càng làm gia tăng lực công kích.

Mấy tên lưu manh thấy dáng vẻ uể oải vừa rồi của Liệt đã lập tức thay đổi nên nhanh chóng tiến lên vây lấy cậu ta. Nhưng đáng tiếc, cú đánh của tên ra đòn trước tiên bị Liệt nhanh nhẹn tránh đi, sau đó xoay tay đấm mạnh một cú rồi lấy người của tên đó làm bàn đạp, tung ra mấy cước đốn hạ những tên vừa xông tới.

Cùng lúc, Liệt cũng nghiêng người cầm túi xách của Vi Như nện thẳng xuống cánh tay tên xăm mình, rồi đùi, ngực hắn. Sau đó, cậu ta túm lấy cổ áo hắn kéo tới, dùng sức đập mạnh đầu hắn xuống quầy bar đánh "rầm" một tiếng khiến kính trên mặt quầy vỡ loảng xoảng, trên những mảnh thuỷ tinh vụn còn dính đầy vết máu…

Buông tay ra, tên hình xăm kia đã đau tới mức nằm rũ xuống đất, rốt cục cũng không gượng dậy nổi nữa.

Đây là lần đầu tiên Vi Như nhìn thấy Liệt ra tay đánh người. Cho tới giờ cô đều cho rằng, đàn ông đánh nhau để chứng tỏ sự ngang ngược phách lối của bản thân chứ không nghĩ rằng nó lại đặc sắc giống những pha hành động trên phim ảnh như vậy. Chỉ cùng lắm là dùng mấy chai rượu mà đập lên người đối phương. Thật không ngờ!

Trời ơi! Nhìn dáng vẻ của Liệt lúc ra đòn quả thực rất đẹp trai. Ánh mắt của cậu ta cực kỳ nghiêm túc, không giống với dáng vẻ "cà lơ phất phơ" cùng thờ ơ như mọi ngày. Thậm chí, cậu ta còn không sợ có tới bảy tên lực lưỡng cùng vây lấy mình liền một lúc như vậy, thân thủ hết sức nhanh nhẹn, tuyệt đối là đã qua huấn luyện nếu không thì sao có thể ra đòn nhanh nhẹn cùng quyết đoán như thế chứ?

Mấy tên lực lưỡng kia không cách nào tiếp cận được Liệt để ra đòn nên chỉ có thể hằm hè thủ thế. Tuy dáng vẻ của Liệt trong mắt Vi Như lúc này thật sự rất anh tuấn nhưng đồng thời cô cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nỗi lo lắng này bắt nguồn từ việc cô phát hiện ra trong ánh mắt của Liệt, sát khí càng lúc càng mạnh, ánh mắt cũng dữ tợn hệt như đang rình rập con mồi.

Đầu óc của Vi Như bất giác trở nên trống rỗng, ngây người nhìn Liệt ra tay càng lúc càng độc ác hơn.

Lại một tên lực lưỡng khác hướng phía Liệt mà lao tới. Liệt quay đầu nhìn hắn, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia âm lãnh. Cậu ta không hề có ý né tránh, ngược lại cũng tung một quả đấm về phía hắn khiến hai người ở thế "tay đọ tay."

"A…" Tiếng kêu thảm thiết của tên lực lưỡng kia vang lên. Bởi vì quả đấm của Liệt rất mạnh khiến nắm đấm của hắn bị dội ngược lại khiến cả người chấn động. Ngay sau đó Liệt liền tăng thêm lực bẻ gập cánh tay của hắn lại khiến hắn đau tới mức không còn sức mà kháng cự nữa.

Vi Như bị hù dọa tới mức phải che miệng lại không thốt nên lời. Trời ơi, tại sao cậu ta lại ra tay tàn ác như thế chứ?

"A…" Lại một tiếng hét thảm thiết nữa vang lên. Một tên lực lưỡng khác đã bị Liệt đánh tới mức gãy chân khiến hắn đau đớn, không nhịn được nữa mà ôm lấy chân kêu la.

"Liệt!" Vi Như sợ hãi tới mức hai chân mềm nhũn ra, quỵ xuống sàn.

Liệt cũng không quay đầu nhìn Vi Như. Ánh mắt của cậu ta hoàn toàn đã bị nhuộm đỏ bởi máu tanh. Trong đầu của Liệt không ngừng hiện lên dáng vẻ của Vũ. Liệt nhớ tới những lần cùng Vũ đi theo anh trai luyện tập rồi lại nghĩ tới khuôn mặt Vũ tái nhợt nằm ở nhà xác.

Liệt dùng sức nắm chặt bàn tay lại. Lúc này, bảy tên lực lưỡng đều trong trạng thái vô cùng thê thảm. Hô hấp trở nên dồn dập, ánh mắt ớn lạnh của Liệt khiến người ta nhìn thấy lập tức sợ hãi. Ánh mắt đáng sợ của Liệt quét về phía tên hình xăm, sau đó sải bước tiến về phía hắn ta…

"Chúng tôi xin nhận thua, là lỗi của chúng tôi… Hãy tha cho chúng tôi…" Tên hình xăm cũng nhìn thấy trong mắt Liệt toàn là sát khí, sợ hãi đến mức thân người không ngừng lùi về phía sau. Trên đầu của hắn ta bê bết máu, cảnh tượng cực kỳ kinh khủng.

Liệt dường như không nghe thấy gì, tiến lên túm lấy hắn kéo lại gần rồi lấy quai đeo túi xách của Vi Như quấn lấy cổ hắn, hung hăng siết mạnh…

"Ặc…thả….thả tôi ta…" Tên hình xăm kia chỉ cảm thấy càng lúc càng khó thở, chân tay cũng giãy dụa một cách vô lực, mắt hắn cũng bắt đầu trợn ngược lên…

Vi Như chỉ cảm thấy máu trong người như đang chảy ngược…

Ánh mắt lạnh lẽo của Liệt vẫn nhìn chằm chằm vào tên xăm mình trước mặt. Liền đó, cậu ta với lấy chai rượu không xa đó rồi đập mạnh xuống đất một phát. Chai rượu vỡ tung toé, những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn dưới ánh đèn càng loé lên những ánh sáng lạnh lẽo…

Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí - Chương #184


DMCA.com Protection Status
Chương 184/188