Chương 22 - Đã quen với sự tồn tại


"Louis Liệt, những lời mày vừa nói là ý gì?" Harry có cảm giác ánh mắt của Liệt nhìn Vi Như không giống như trước kia bởi hiện giờ trong ánh mắt đó có thêm ý sở hữu. Cũng là đàn ông, đương nhiên Harry hiểu rõ ngụ ý của ánh mắt này.

Liệt nhìn về phía Vi Như, trong đôi mắt đẹp tràn ngập sự hứng thú khiến trong lòng Vi Như không khỏi nổi lên một hồi cảnh giác. Vi Như cũng nhìn chằm chằm vào cậu ta hệt như Harry.

"Bởi vì Vi Như đã là người phụ nữ của tôi. Có tôi ngày ngày ở bên, cô ấy sẽ không còn cảm thấy tịch mịch nữa, tôi cũng sẽ không để cô ấy có thời gian nghĩ tới người đàn ông khác." Liệt cố tình cất cao giọng, hướng về phía tất cả mọi người tuyên bố sự thật này.

Vi Như thiếu chút nữa bị dọa cho ngất xỉu. Vô thức đưa mắt nhìn xung quanh, quả nhiên, tất cả sinh viên nơi này đều ngừng đọc sách, nhìn hết cả sang phía cô.

Sắc mặt Harry cực kỳ khó coi, còn Liệt thì cất tiếng cười đầy đắc ý.

Vi Như thực muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, nhất là khi nhìn thấy các sinh viên nữ đều dùng ánh mắt đầy hâm mộ xen lẫn ghen ghét nhìn mình như vậy. Cô vội vã nở nụ cười làm lành nhìn về phía họ...

"Là hiểu lầm, hiểu lầm thôi...."

"Hiểu lầm cái gì?" Liệt nghe vậy liền nhíu mày, không vui lên tiếng. Những lời cất lên ngay sau đó của Liệt lại càng thêm rõ ràng, "Chúng ta âu yếm suốt cả đêm, em bây giờ không phải định chối bỏ tất cả đấy chứ? Anh cho em biết, anh cũng không phải người đàn ông tùy tiện, anh..."

"Anh nói ít đi một câu thì sẽ chết sao?" Vi Như vội vàng đưa tay che miệng Liệt lại, khuôn mặt nhanh chóng ửng hồng đến tận cổ. Căn cứ vào ánh mắt tràn ngập tức giận của các sinh viên nữ đang nhằm thẳng vào mình, xem ra lần này Vi Như có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không thoát tội. Tiến tới gần Liệt, Vi Như hạ giọng phẫn hận nói, "Chuyện đó có gì hay để mà khoe khoang? Anh sao có thể lớn tiếng như vậy? Hiện giờ thì hay rồi, dù em có một trăm cái miệng cũng không giải thích nổi."

Harry ở bên nhìn biểu hiện của Vi Như, trong lòng đương nhiên đã có câu trả lời rõ ràng, bàn tay cũng vô thức siết lại thành nắm đấm. Anh ta vốn định theo đuổi Vi Như để chọc tức Louis Liệt, không ngờ cậu ta lại ra tay nhanh như vậy.

Trong mắt Liệt hiện rõ sự vui vẻ, cũng lập tức đem bàn tay nhỏ bé của Vi Như kéo xuống. Đôi môi cậu ta cũng gần như ghé sát bờ môi Vi Như, xấu xa lên tiếng, "Em muốn giải thích rõ ràng chuyện gì? Có thể làm được sao? Sự thực đã như vậy thì có một trăm cái miệng cũng chỉ vô dụng mà thôi. Nhưng anh lại thực sự thích hai cái miệng nhỏ của em đấy."

Ngôn ngữ mập mờ rơi vào tai Vi Như nhưng cô lại không hiểu được ẩn ý trong đó. Ngược lại, Harry thì nghe rất rõ ràng, vẻ mặt cũng xám lại vì tức giận.

"Anh nói gì thế?" Vi Như thực cảm thấy mọi chuyện cứ rối tung cả lên. Sao cô lại có hai cái miệng được?

Mấy cô sinh viên ngồi gần đó cũng nghe được rõ ràng, đều nhìn chằm chằm Vi Như bằng ánh mắt tràn ngập sự ghen ghét.

"Không hiểu cũng không sao, dần dần anh sẽ dạy cho em." Liệt dí sát khuôn mặt đầy tà mị cùng ẩn ý sâu xa lại gần khuôn mặt Vi Như, "Tiếp theo có phải chúng ta nên công khai luôn hay không?"

Ách...Vi Như chột dạ vội vàng mỉm cười nói tránh, "Chuyện...em đột nhiên nhớ ra còn để quên sách trong phòng ở ký túc. Ha ha...em phải về lấy."

Nói xong, Vi Như vội vàng đẩy Liệt rồi đi ra phía cửa.

"Được, anh đi cùng em, nhân tiện giúp em thu dọn một chút." Liệt cũng không vội vàng đuổi theo Vi Như, chỉ đột ngột cất cao giọng làm cho cả phòng tự học đều nghe được giọng nói tà mị pha chút lười biếng của cậu ta.

Vi Như kinh ngạc quay đầu lại nhìn Liệt, rõ ràng là không hiểu được ý tứ của cậu ta.

"Một tiếng trước anh đã nói gì với em? Anh bảo em tối nay ở lại đừng có đi, vậy mà em coi lời anh như gió thoảng bên tai phải không?" Liệt bước từng bước tới gần Vi Như, nụ cười mang theo sự nguy hiểm khác thường, không chút e dè lên tiếng.

Vi Như khẩn trương đưa mắt nhìn quanh. Lần này thế là xong!

"Như vậy cũng không hay cho lắm. Em là người phụ nữ của anh, là bạn gái của anh, có phải em cũng nên nghe lời anh chút không?" Liệt bước tới bên cạnh Vi Như rồi nhấn mạnh từng lời, "Cho nên, anh quyết định, từ hôm nay trở đi, em sẽ chuyển về sống cùng anh."

"Cái gì?" Chẳng những Vi Như kinh ngạc kêu thành tiếng mà ngay cả các cô sinh viên khác trong phòng tự học cũng hét ầm lên. Trời ạ! Cho tới giờ họ cũng chưa từng dám nghĩ đến chuyện Liệt có thể cùng chung sống với phụ nữ.

"Anh đang đùa phải không?" Vi Như thực bị dọa cho hết hồn. Ở chung sao? Để làm cái gì chứ? Khé ghé sát tai Liệt, cô nghiến răng nghiến lợi nói, "Anh đừng đùa, em sẽ bị ám sát đó..."

"Ám sát? Ai dám?" Liệt bật cười, lại ngay trước mặt mọi người, đem Vi Như ôm lấy rồi vác lên vai như người ta vác một món đồ vậy.

"A...Louis Liệt, anh....thả em ra!" Vi Như chỉ cảm thấy cả người hẫng đi một cái rồi lại thấy máu như dồn hết cả xuống đầu...

"Yên tĩnh chút đi." Liệt không chút e dè đưa tay lên phát nhẹ vào mông Vi Như một cái, động tác cực kỳ thân mật. Sau đó lại nhìn về phía những người đang ngồi trong phòng tự học, khóe môi nở nụ cười đầy tiêu sái.

"Các vị, cô gái này tối qua ngủ cùng tôi, từ nay về sau tôi sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy." Giọng nói đầy kiên định của Liệt lại vang lên, "Bởi vì cô ấy là người phụ nữ của tôi nên tôi sẽ đảm bảo để cô ấy không phải chịu bất kỳ sự tổn thương hay quấy rầy nào. Các vị đang có mặt ở đây, những lời của tôi là cực kỳ nghiêm túc."

Nói đến đây, Liệt lại nhìn thoáng qua phía Harry, trong nụ cười tà lộ ra một tia kiên quyết cùng hàm ý cảnh cáo.

"Cho dù là từ nam hay nữ cũng vậy!"

Buông lời cảnh cáo xong, Liệt liền vác Vi Như ra khỏi phòng tự học, chỉ để lại ánh mắt kinh ngạc của mọi người.

Kết quả, buổi tối hôm đó Vi Như đã bị Liệt cưỡng chế mang về biệt thự. Vì phòng ngừa cô bỏ trốn, thậm chí Liệt còn trực tiếp xông vào phòng ở ký túc xá của cô, tự tay đem tất cả hành lý của cô đóng gói, bao gồm cả cuốn nhật ký tư mật vẫn luôn theo Vi Như.

Trong xe thể thao, dưới ánh đèn ấm áp, Liệt đem một hộp quà tinh xảo đặt trước mặt Vi Như, có chút thô lỗ nói, "Phải làm như vậy mới khiến sau này em mới không còn cơ hội chạy trốn nữa. Lần sau còn dám không nghe lời anh thử xem, anh sẽ cho em chết cực kỳ thảm."

Vi Như tức giận đến trừng lớn đôi mắt. Rõ ràng là Liệt đã khi dễ cô, thế mà giờ đây cậu ta lại bẻ cong mọi chuyện như vậy."

"Đây là cái gì?" Vi Như tức giận hỏi.

"Mở ra xem chút đi!"

Vi Như thở dài, mở hộp ra. Bên trong là một cái túi xách phiên bản hạn chế số lượng.

"Anh làm hỏng túi xách của em, giờ anh đền lại cho em cái mới." Liệt nhíu mày, kề sát khuôn mặt Vi Như lên tiếng, "Anh làm hư đồ của em, anh đền em rồi. Vậy em làm hư đồ của anh, phải đền bù sao đây?"

"Em làm hỏng cái gì của anh?" Vi Như thực bị Liệt làm cho không biết đằng nào mà lần.

"Em đó, làm hỏng thói quen của anh." Liệt bất ngờ ôm lấy Vi Như, cười hì hì nói, "Em cũng biết anh không bao giờ chạm vào một người phụ nữ hai lần. Giờ em phá vỡ thói quen này của anh, em nói xem phải làm sao đây?"

"Vậy phải làm sao bây giờ?" Vi Như ngây ngốc nhìn Liệt, giật mình hỏi lại.

"Đương nhiên là phải chịu trách nhiệm." Liệt cười đến rung người.

Vi Như thoáng cái đỏ bừng mặt, giơ nắm tay lên đấm Liệt, "Sao anh có thể lật ngược phải trái như vậy? Rõ ràng là anh khi dễ em, chiếm tiện nghi của em..."

"Đúng, đúng, đúng! Là anh chiếm tiện nghi của em. Anh không có ý định trốn tránh trách nhiệm, thân thể em đã thuộc về anh rồi cho nên em phải chung sống cùng anh. Đây là mệnh lệnh, em có nghe hay không?" Liệt đưa tay vuốt vuốt tóc Vi Như hệt như đang yêu thương một vật cưng vậy.

Vi Như có chút khiếp hãi nhìn Liệt, một lúc lâu sau mới lên tiếng, "Đây là lần đầu tiên em gặp phải một người đàn ông không biết xấu hổ như anh."

"Con người anh mặc dù có chút không biết xấu hổ nhưng không phải em cũng thích như vậy từ lâu rồi sao?" Liệt nghiêng người dựa vào lưng ghế, nhìn Vi Như bằng ánh mắt đầy hứng thú."

Vi Như vội quay mặt đi. Hiện giờ, cô không cách nào hiểu được tâm tư của Liệt, cũng không biết trong lòng cậu ta có mình hay không nữa. "Cái đó....chỉ là thuận miệng nói mà thôi..."

"Thật sao?" Liệt cũng không hề tức giận mà liền đó lấy từ phía sau ra một vật, giơ lên, "Vậy những gì viết trong này không phải là tâm sự của em sao? Cũng là tùy tiện viết ra ư?"

Vi Như vừa nhìn thấy vật trong tay Liệt liền cực kỳ kinh hãi vội đưa tay định giành lại bởi đó chính là cuốn nhật ký tư mật của cô...

"Đừng vội, dù sao anh cũng đã đọc hết rồi." Liệt lập tức đem cuốn nhật ký cất vào một chiếc hộc trên xe, ấn khóa vân tay khóa lại. Tay kia lại đỡ lấy thân hình Vi Như đang nhào tới, trên môi nở nụ cười đầy thánh thiện, "Cuốn nhật ký này anh tịch thu. Đợi đến khi anh rảnh rỗi lấy ra xem lại nhất định sẽ rất thú vị. À, đúng rồi, em có muốn đem chuyện chúng ta lần đầu tiên lên giường viết vào đây không?"

"Anh..." Vi Như thấy Liệt nói những lời trần trụi như vậy lại càng cảm thấy xấu hổ, "Anh trả lại cho em, đó là đồ của em..."

"Ngay cả con người em đều là của anh, còn có cái gì mà anh không thể nhìn được chứ?" Nụ cười vui vẻ trên môi Liệt tiếp tục lan tràn trên gương mặt.

Vi Như bất giác cảm thấy một nỗi chua xót mơ hồ dâng lên trong lòng. Cô không tiếp tục giãy giụa nữa mà cúi đầu xuống, yếu ớt lên tiếng, "Chẳng lẽ anh thích bỡn cợt em đến vậy sao? Liệt, em thật sự, thật sự bắt đầu không hiểu được anh."

Liệt cũng thu lại nụ cười, nhìn về phía Vi Như bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.

"Nhìn anh!" Cậu ta khẽ ra lệnh.

Vi Như vẫn một mực cúi đầu như trước.

Liệt thấy vậy liền đưa tay ra, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của Vi Như nâng lên, cưỡng chế cô nhìn thẳng vào mắt cậu ta, "Anh muốn em nhìn anh!"

Ánh mắt Vi Như tràn ngập sự bối rối xen lẫn sự tránh né cùng mờ mịt.

"Anh biết rõ em đang nghĩ gì!" Liệt thấy Vi Như lại bắt đầu lảng tránh liền dứt khoát xoay người cô lại, "Hãy nghe anh nói hết đã."

Lúc này, Vi Như chỉ có thể nhìn thẳng vào mắt Liệt...

"Vi Như, anh thừa nhận quan hệ của chúng ta đã

thay đổi quá nhanh. Anh cũng không biết rõ ràng vị trí của em trong trái tim mình là thế nào nữa. Vi Như, anh không muốn lừa dối em. Đúng là cho tới giờ anh vẫn không quên được Lạc Tranh. Tình cảm của anh dành cho chị ấy vẫn hệt như trước kia. Nhưng thực sự có gì đó rất lạ. Khi anh nghe được chính miệng em thừa nhận rằng em yêu anh, anh bắt đầu cảm thấy cao hứng, cảm thấy hưng phấn mà không hiểu vì sao. Anh không biết tình cảm của mình dành cho em là thế nào, có phải là tình yêu hay không, nhưng mà anh dám khẳng định một điều: Đó là ít nhất hiện giờ, anh cũng không rời bỏ em. Quen biết bao lâu nay, anh đã quen với việc cùng em đấu khẩu, thấy em khóc thì anh đau lòng, thấy em cười anh cũng rất vui vẻ. Anh rất ghét Harry, cực kỳ ghét. Anh ghét anh ta không phải vì anh ta đã khiến em đau lòng mà là vì anh ta dám công khai theo đuổi em. Anh không thích em ở bên cạnh người đàn ông khác một chút nào, cho dù là đi cạnh nhau, cùng nói chuyện cũng khiến anh cảm thấy khó chịu. Anh biết mình rất ích kỷ, nhưng cũng không còn cách nào khác. Khi anh chính thức chiếm hữu em, trong nháy mắt đó, rốt cuộc anh cũng rõ ràng bản thân mình muốn có ai bên cạnh."

Đây là lần đầu tiên Liệt nói chuyện với Vi Như một cách nghiêm túc và lâu như vậy. Cậu ta không hề chớp mắt nhìn cô, ngữ điệu cùng ánh mắt không hề mang theo ý đùa bỡn. Vi Như thì hoàn toàn chấn động, cô không biết nên nói gì nữa. Nghe xong những lời của Liệt, trong lòng Vi Như vừa có chút khổ sở lại vừa có chút hưng phấn, trong lúc nhất thời tâm trạng cô cũng trở nên cực kỳ phức tạp.

"Vi Như, hãy ở lại bên anh. Anh thật sự không muốn sống cuộc sống lãng phí thời gian bằng cách mỗi ngày ở bên một cô gái nữa. Anh muốn cùng một cô gái sống một cuộc sống có ý nghĩa, muốn cùng cô ấy nếm thử cảm giác ngọt ngào cùng khó khăn trong cuộc sống khi ở bên nhau. Cô gái đó chính là em. Mặc dù anh vẫn chưa hoàn toàn khống chế được tình cảm của mình, nhưng anh biết rõ, cô gái mình muốn chính là em. Về điểm này, anh hoàn toàn không nghi ngờ chút nào hết."

Vi Như tròn mắt nhìn Liệt, trong ánh mắt dần tràn ngập sự cảm động.

Liệt dịu dàng nhìn Vi Như, "Vi Như, cho anh cơ hội, được không? Để cho anh chăm lo cho cuộc sống của em. Anh thực sự muốn làm như vậy, anh muốn mỗi ngày thức dậy đều có thể trông thấy em, anh muốn..."

Đôi mắt Vi Như lúc này đã tràn ngập màn lệ. Thật ra cô cũng biết Liệt không thể nào hoàn toàn thoát khỏi bóng dáng của Lạc Tranh nhưng ít nhất nghe được những lời này của cậu ta khiến cô cũng cảm thấy thỏa mãn phần nào. Cô thừa nhận bản thân mình rất ngốc, ngốc đến nỗi có thể kiên trì chờ đợi Liệt yêu mình, cho dù cậu ta không bao giờ nói ra những lời đó thì cô cũng nguyện ý.

Ít ra, đây cũng là một sự khởi đầu tốt, không phải sao?

Ngắm nhìn đôi mắt đẫm lệ đã trở nên mông lung của Vi Như, thẳm sâu trong đáy lòng Liệt lại dâng lên cảm giác đau nhói. Khẽ đưa tay kéo Vi Như ôm vào lòng, Liệt cúi đầu xuống, đặt lên đôi môi đỏ mọng của cô một nụ hôn thật sâu, vòng tay cũng siết chặt lại, rất lâu, rất lâu không rời...

***

Athens, Hy Lạp

Khi Lưu Ly từ trong tòa cao ốc bước xuống bậc thang, Kỳ Ưng Diêm đang tiêu sái dựa vào bên xe chờ đợi. Nhìn thấy Lưu Ly bước tới, nụ cười trên môi anh ta lại càng thêm rạng ngời dưới ánh mặt trời ấm áp.

"Kết quả thế nào rồi?" Vòng tay ôm lấy Lưu Ly, Kỳ Ưng Diêm khẽ lên tiếng hỏi.

Đây là lần đầu tiên Lưu Ly cười vui vẻ thế này. Cô nhìn Kỳ Ưng Diêm rồi gật đầu, "Lần này việc chiết xuất tinh dầu từ cây hoa thần rất thành công, có thể mở rộng sản xuất được rồi."

"Chúc mừng em!" Kỳ Ưng Diêm động tình cúi xuống khẽ hôn lên khuôn mặt Lưu Ly.

"Đừng như vậy, mọi người sẽ thấy đó!" Trong khoảng thời gian này, Lưu Ly cũng đã quen với hành động kiểu này của Kỳ Ưng Diêm nên chỉ khẽ đẩy nhẹ anh ta một chút mà không hề tỏ ra tức giận.

Kể từ đêm hôm đó, quan hệ giữa hai người họ đã có một bước nhảy vọt về bản chất. Kỳ Ưng Diêm giống như được rũ bỏ lệnh cấm, hàng đêm đều quấn lấy Lưu Ly, mỗi lần đều khiến cô không cách nào chịu đựng nổi phải lên tiếng cầu xin thì mới chịu buông cô ra. Nhưng có lẽ cũng vì vậy mà Lưu Ly cũng bắt đầu tiếp nhận hết thảy con người Kỳ Ưng Diêm, thậm chí có lúc còn vô thức làm nũng với anh ta hệt như những thiếu nữ mới lớn đang đắm chìm trong tình yêu vậy.

Kỳ Ưng Diêm cực kỳ chu đáo mở cửa xe, để Lưu Ly ngồi vào yên ổn, đóng cửa lại rồi mới ngồi vào ghế lái, nhưng cũng không vội khởi động xe mà kéo lấy bàn tay nhỏ bé của Lưu Ly, đưa lên môi khẽ hôn nhẹ một cái...

"Hiện giờ em có thể nghỉ ngơi một chút rồi. Cùng anh về Mỹ một chuyến, được không?"

"Về Mỹ?" Lưu Ly trong lúc bất ngờ có chút không hiểu.

"Nha đầu ngốc, trước hôn lễ không phải em nên gặp bố mẹ chồng chút sao?"

Cha mẹ Kỳ Ưng Diêm đều đang ở Mỹ cho nên anh ta vẫn một mực đợi Lưu Ly hết bận rộn để đưa cô qua đó. Trong khoảng thời gian này, anh ta đã mơ đến hôn lễ của mình không biết bao nhiêu lần. Có một lần gọi điện về nhà, vô tình lỡ miệng khoe với người nhà về Lưu Ly khiến cả gia đình Kỳ Ưng Diêm thiếu chút nữa đã bay sang Hy Lạp để được gặp cô. Thật may là Kỳ Ưng Diêm đã ngăn lại được, nếu không e rằng sự nhiệt tình của mọi người trong nhà sẽ khiến Lưu Ly sợ phát khiếp.

Lưu Ly vừa nghe, cả khuôn mặt liền ửng hồng, "Ai nói muốn kết hôn chứ?"

"Nhẫn cầu hôn em cũng đeo rồi, còn muốn đổi ý sao?" Kỳ Ưng Diêm ôm lấy cô, dịu dàng lên tiếng, "Tóm lại, cả đời này em đừng mong trốn khỏi anh..."

"Anh thật đáng ghét!"

Lưu Ly khẽ đưa tay đập nhẹ vào lồng ngực Kỳ Ưng Diêm rồi lại chìm đắm trong hơi thở đầy nam tính đó. Suốt một quãng thời gian dài từ đó đến nay, cô đã sớm tiếp nhận Kỳ Ưng Diêm và rốt cục cũng hiểu được vì sao Lạc Tranh lại có thể vì một người đàn ông làm nhiều việc như vậy. Biết rõ người đàn ông đó rất xấu, nhưng vẫn không kìm lòng được mà muốn tới gần, không cách nào rời bỏ anh ta.

Lưu Ly cũng chưa từng nói lời yêu với Kỳ Ưng Diêm mà anh ta cũng không hề cưỡng bách cô phải nói những lời này. Kỳ Ưng Diêm vẫn luôn luôn chu đáo và dịu dàng chăm sóc hết thảy mọi chuyện của cô, nhiều lúc cô còn chưa nghĩ tới thì Kỳ Ưng Diêm đã làm xong rồi khiến Lưu Ly thực không dám nghĩ tới anh ta sẽ còn có thể làm được gì thêm nữa. Hoá ra yêu một người thật sự là chuyện có thể xảy ra chỉ trong nháy mắt, không phải sao?

"Ưng Diêm, người nhà anh sẽ thích em chứ?" Lưu Ly không kìm lòng được liền cất tiếng hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

"Đương nhiên, mọi người đều muốn được gặp em tới phát điên lên ấy chứ." Kỳ Ưng Diêm khẽ lên tiếng khẳng định. Trong lòng anh ta lúc này đang cực kỳ cao hứng bởi vì nếu Lưu Ly đã cảm thấy lo lắng về điểm này cũng có nghĩa là cô đã thật sự đồng ý kết hôn, cũng có nghĩa là cô cũng đã tiếp nhận anh ta. Cuộc chiến giành tình yêu này rốt cuộc Kỳ Ưng Diêm cũng giành được thắng lợi toàn diện.

Lưu Ly có chút ngờ vực nhìn Kỳ Ưng Diêm, "Thật vậy sao?"

"Là thật!" Kỳ Ưng Diêm mỉm cười ôm chặt lấy Lưu Ly. Bởi cô không biết nên mới hỏi vậy chứ lúc mẹ anh ta và các chị em trong nhà biết được anh ta đang theo đuổi bạn gái, hết thảy mấy người họ đều cực kỳ cao hứng.

Đến khi bọn họ biết được người Kỳ Ưng Diêm sắp cưới lại là nhà điều chế hương liệu nổi tiếng Lưu Ly thì lại càng thêm hoan hỉ. Như vậy thật quá tốt rồi, về sau có thể được dùng những loại hương liệu mới nhất nữa…

Kỳ gia này, đường đường là hào môn thế gia danh tiếng, luật chính thế gia đầy danh vọng lại có những suy nghĩ mắc cười như vậy. Tuy là nghĩ thế nhưng Kỳ Ưng Diêm đời nào dám nói ra cho Lưu Ly biết, nếu không anh ta sẽ mắc cỡ đến chết mất.

Lưu Ly nhẹ nhàng dựa vào người Kỳ Ưng Diêm, lắng nghe từng nhịp tim trầm ổn của anh ta, khẽ thở một hơi dài. Cho tới giờ cô vẫn không dám nghĩ mình lại có thể nhanh chóng tiến tới hôn nhân như vậy, tựa hồ như tất cả đã được số mệnh định sẵn. Nụ cười đầy hạnh phúc vô thức lan tràn trên môi Lưu Ly hoàn toàn hiện rõ trong đôi mắt Kỳ Ưng Diêm khiến anh ta động tình cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn thật sâu rồi dịu dàng nói, "Mình về thôi!"

Lưu Ly vừa định gật đầu nhưng lại thoáng nhớ tới một chuyện, sắc mặt liền hiện rõ vẻ mất tự nhiên, "Ưng Diêm, em còn muốn tới một nơi nữa."

"Em muốn đi đâu?"

"Chỗ đó…." Lưu Ly định nói nhưng lại ngập ngừng…

Kỳ Ưng Diêm liền bật cười, "Chúng ta còn có chuyện gì không thể nói với nhau đây? Em nói đi, muốn đi đâu, anh sẽ đi cùng em."

Hai bàn tay Lưu Ly vô thức vặn xoắn lấy nhau tựa hồ rất bất an. Mãi sau cô mới ngẩng đầu nhìn Kỳ Ưng Diêm, ngượng ngùng nói, "Em muốn đến bệnh viện, bởi vì….bởi vì cái đó của em đã lùi lại rất lâu không thấy."

"Cái đó?" Kỳ Ưng Diêm trong lúc nhất thời cũng không kịp phản ứng, "Là gì cơ?"

Khuôn mặt Lưu Ly đã hoàn toàn đỏ ừng, nhỏ giọng thì thầm, "Sinh lý kỳ…" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

"Em có thai?" Kỳ Ưng Diêm vừa nghe liền vô thức lớn tiếng hỏi lại doạ cho Lưu Ly thiếu chút nữa hồn phi phách tán. Thấy vậy, Kỳ Ưng Diêm liền vội vàng an ủi Lưu Ly, thuận tay còn khẽ vuốt ve bụng của cô, vẻ mặt tràn ngập nụ cười có chút ngây ngô, "Anh, anh làm cha rồi!"

"Không, không, không, em cũng không dám khẳng định như vậy." Lưu Ly vội vàng nói, "Có khi là trùng hợp thôi."

"Sao lại không chứ?" Kỳ Ưng Diêm không đồng ý với lời nói của Lưu Ly mà bàn tay đặt trên bụng cô cũng không chịu rời đi. Có trời biết anh ta luôn bị mấy người bọn Thương Nghiêu giễu cợt không ngừng đến thế nào, luôn bị bọn họ khiêu khích mỗi ngày đến thế nào. Rốt cục anh ta cũng được làm cha rồi, đây thực sự là tin tức động trời mà.

Kỳ Ưng Diêm lại nở nụ cười xấu xa, "Anh và em mỗi đêm đều không có sử dụng bất kỳ biện pháp phòng tránh nào, em mang thai con của anh cũng là chuyện hết sức bình thường."

"Anh đừng nói trắng ra như vậy được không?" Lưu Ly thấy Kỳ Ưng Diêm cao hứng như vậy trong lòng lại trào dâng sự cảm động tột bậc. Khi một người đàn ông biết người phụ nữ của mình mang thai có phản ứng cực kỳ cao hứng như vậy chứng tỏ anh ta đã sẵn sàng để làm một người cha tốt, cũng có nghĩa là anh ta đã là một người đàn ông trưởng thành, là một người đàn ông đáng để dựa vào, cũng nói lên rằng anh ta thật sự muốn cùng người phụ nữ này xây dựng gia đình, cùng nhau đi hết cuộc đời.

"Được, được, anh bớt phóng túng một chút, bớt kích động một chút…" Kỳ Ưng Diêm vẫn không cách nào kìm chế được nụ cười rạng ngời trên mặt, chăm chú nhìn Lưu Ly, dịu dàng lên tiếng, "Bà xã đại nhân, giờ chúng ta lập tức tới bệnh viện, được không?"

Lưu Ly bị gọi như vậy càng thêm đỏ mặt tía tai, cũng không phản bác lại chỉ khẽ gật đầu cực kỳ dịu dàng.

Kỳ Ưng Diêm cũng lập tức quay đầu xe, nhằm hướng bệnh viện chạy tới.

Niềm hạnh phúc dường như càng lúc càng lan rộng…

***

Một năm rưỡi sau, cũng vào mùa cánh hoa đào bay rợp trời, một hôn lễ long trọng đã được cử hành. Địa điểm tổ chức hôn lễ không phải giáo đường mà mọi người vẫn quen thuộc mà là một khu rừng hoa đào nở rộ, hoa viên xung quanh với kiến trúc cực kỳ tinh tế khiến người ta cảm nhận rõ ràng sự xa hoa của nó.

Hoa trang trí cho hôn lễ đều sử dụng các loại hoa đào, lại thêm rừng hoa đào mê hồn xung quanh dưới những cơn gió nhẹ không ngừng gieo rắc những cánh hoa tươi thắm dưới ánh nắng vàng rực rỡ đầy ấm áp.

Hôn lễ này là sự kết hợp khéo léo giữa những nét tinh tế trong phong tục Trung Quốc và phương Tây. Có thể nói Kỳ Ưng Diêm đã cực kỳ dụng tâm chuẩn bị cho Lưu Ly một hôn lễ đặc biệt. Trong hôn lễ, Kỳ Ưng Diêm lại càng thêm anh tuấn phi phàm còn Lưu Ly thì rạng rỡ trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, thanh nhã như loài hoa lan trên núi cao, vừa mỹ lệ vừa ưu nhã khiến người ta trầm trồ không thôi.

Khách quý tới tham dự hôn lễ cũng không ít, nhất là bạn bè của Kỳ Ưng Diêm lại càng nhiều. Cho đến khi Lưu Ly gặp được người nhà của Kỳ Ưng Diêm mới biết gia đình anh ta bề thế đến cỡ nào, cũng biết được mình được gả vào một gia đình giàu có tới cỡ nào. Bối cảnh gia đình Kỳ Ưng Diêm thực sự làm cho Lưu Ly kinh ngạc tột độ.

Tạm không nói đến sự giàu có đem lại từ các hoạt động kinh doanh của gia đình, chỉ nói riêng chị gái của Kỳ Ưng Diêm, còn có mấy người anh họ đều là nhân sỹ tiếng tăm lẫy lừng trong luật giới, chị gái anh ta còn là công tố viên trưởng đầy quyền uy. Có thể nói trong Kỳ gia, thương giới, luật chính giới đều hội đủ.

Ngoại trừ những người thân thuộc với Kỳ gia còn có rất nhiều bạn hữu thân thiết của Kỳ Ưng Diêm đều tới tham dự hôn lễ. Hoắc Thiên Kình cùng Lôi Dận đương nhiên không cần kể tới bởi hai người họ làm việc tuy thủ đoạn cực kỳ lãnh khốc nhưng cũng vô cùng tình nghĩa mà ngay cả Louis Thương Nghiêu thuộc gia tộc vương thất thần bí cũng có mặt. Lúc Kỳ Ưng Diêm giới thiệu họ với nhau, tuy mới quen nhưng lại rất nhanh chóng trở nên thân thiết bởi họ có khá nhiều điểm chung. Mấy người họ thật hận vì không thể gặp nhau sớm hơn, lại không khỏi có chút oán giận Kỳ Ưng Diêm đã không sớm làm cầu nối cho mấy người họ.

Bà xã của Hoắc Thiên Kình - Úc Noãn Tâm, bà xã của Lôi Dận - Mạch Khê cùng bà xã của Thương Nghiêu - Lạc Tranh cũng rất nhanh chóng trở nên thân thiết. Cả ba người họ đều là người Hongkong nên đương nhiên càng có thêm sợi dây vô hình gắn kết lại với nhau. Ngoại trừ cô dâu, ba người họ đều trở thành mục tiêu thu hút mọi ánh mắt của các khách nam giới có mặt tại hôn lễ. Ba ông chồng hay ghen kia cũng không nói lấy một lời, lập tức kè sát bên người phu nhân của mình, dù có cùng ai nói chuyện hợp tác hay công việc gì đó cũng không quên ôm chặt lấy phu nhân mình theo như muốn tuyên cáo mối quan hệ giữa họ khiến cho bao con mắt hâm mộ dõi theo cũng nhanh chóng hiện lên vẻ tiếc nuối.

Dụ Tình: Lời Mời Của Boss Thần Bí - Chương #187


DMCA.com Protection Status
Chương 187/188